Hàn Đông Liệt nhìn Tuyết Nhi rời đi, phiền muộn thở dài một cái. Nhớ tới lần đầu tiên gặp cô ấy là hai năm sau khi người nhà họ Âu mất tích, khi đó cô gái nhỏ Tuyết Nhi có bộ dáng rất đáng yêu, lúc cô nhìn thấy hắn liền cười gọi hắn " anh Đông Liệt ". Cách gọi này Âu Thiển Thiển cùng Âu Tiểu Thiển đã từng gọi, đã hai năm không có người nào gọi hắn như vậy, hắn chợt cảm thấy cô gái này rất giống Âu Thiển Thiển lúc còn nhỏ, lúc đó mặc dù hắn không thích, nhưng cũng không từ chối Âu Thiển Thiển.
Mà thật không ngờ, tính tình của Tuyết Nhicũng giống với Âu Thiển Thiển lúc còn nhỏ, luôn là thích ở kế bên hắn, quấn lấy hắn, có thể nói là hắn đi một bước cô liền theo một bước. Mà khi hắn ở cùng một chỗ với cô, hắn lại càng nhớ tới Âu Thiển Thiển,mà sự áy náy đối với Âu Thiển Thiển cũng đặt trên người của Tuyết Nhi, bởi vì căn bản hắn không thích Âu Thiển Thiển, hắn chỉ xem cô như em gái, hắn thật sự đã có người trong lòng, chính là cô gái nhỏ kiên cường tên Âu Tiểu Thiển.
"Tiểu Thiển. . . . . ." Nghĩ lại quá khứ, hắn không khỏi gọi tên của cô. Rốt cuộc là tới khi nào, cô mới thừa nhận mình là Âu Tiểu Thiển đây?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)