Âu Thiển Thiển cảm giác toàn thân đều đau đớn, từ từ mở mắt, cô quay đầu nhìn Hàn Đông Liệt đang ngủ say ở bên canh, khóe miệng của hắn nở một nụ cười hạnh phúc, làm cho cô vừa hận vừa thương!
Đau khổ nhắm hai mắt lại, sắp xếp lại nỗi long phiền muộn, sau đó nhẹ nhàng di chuyển cánh tay hắn đang ôm cô, từ từ bước xuống giường, vừa đi về phía cửa được hai bước, cô lại quay đầu lại, nhìn hắn để trần nửa người trên, cô bất đắc dĩ thở dài, sau đó trở lại bên giường, đem chăn kéo lên trên, đắp lên cho hắn.
Bởi vì cô đã đồng ý với chị là sẽ chăm sóc cho hắn thật tốt, cho nên mới phải làm như thế, cũng không có nguyên nhân nào khác, cô không ngừng tự nói với mình như vậy, nhưng trong lòng cũng có loại cảm giác là lạ, không nói được, không thể nói rõ.
. . . . . .
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


