Âu Thiển Thiển khẽ đẩy lồng ngực của hắn, thở hơi hổn hển nói, "Không có. . . . . ."
"Trả lời tôi!" Hàn Đông Liệt bá đạo hôn cô càng sâu, ngậm môi dưới của cô, sau đó nhẹ nhàng cắn, giống như là đang uy hiếp.
Âu Thiển Thiển cau mày, mơ hồ nói "Đứa bé, tôi . . . . . muốn. . . . . . đứa. . . . . ."
"Không được!" Hàn Đông Liệt cắt đứt lời của cô..., đôi tay đột nhiên ôm lấy hông của cô, vừa dùng lực, ôm cô lên giường, để cho cô đè ở trên người của mình, sau đó nâng cằm của cô lên nói, "Câu trả lời của em làm tôi rất không hài lòng, trả lời lần nữa, nếu không tôi sẽ trừng phạt em!"
Âu Thiển Thiển đỏ mặt, xấu hổ nói, "Hàn Đông Liệt, nghe người khác nói nói dối anh rất vui vẻ sao?"
"Nói dối? Vậy tôi muốn hỏi em một câu thật lòng, em vừa nói câu nói kia là thật hay giả?" Ngón trỏ của hắn chỉ về phía ngực của cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


