Âu Thiển Thiển quay người nhìn hắn, sự tức giận trên mặt tuyệt đối không thua hắn.
"Tránh ra, cô ấy bị bệnh, tôi muốn đi thăm cô ấy!"
Three vừa mới gọi điện thoại nói Tiểu Thiển bị bệnh, nhất định là bởi vì hôm qua nhìn thấy cô, nhớ lại nhiều chuyện thương tâm, cho nên mới sinh bệnh tuy nhiên Three nói chỉ là chỉ phát sốt một chút thôi, nhưng cô vẫn không yên lòng, nếu như không tận mắt nhìn thấy Tiểu Thiển bình an, cô sẽ điên lên mất.
Hàn Đông Liệt dùng sức đóng cửa lại, hung hăng cúi đầu trừng mắt nhìn cô, "Tôi nói cô không được đi, tôi không cho phép cô đi gặp người đàn ông kia."
Đàn ông?
Âu Thiển Thiển đột nhiên cả kinh, thì ra hắn cho rằng người bị bệnh chính là Three, xém chút nữa thì cô quên, chuyện của Tiểu Thiển không thể để cho hắn biết. Thật may hắn đã hiểu nhằm, bằng không thì cô thật sự sẽ trở thành tội nhân.
Tất cả phải thuộc về hắn ——
Âu Thiển Thiển dùng sức mở cửa, lo lắng hét to, "Hàn Đông Liệt, cái tên hỗn đản này, để cho tôi đi ra ngoài để cho tôi đi ra ngoài để cho tôi đi ra ngoài..." Cô vừa cố gắng mở cửa, vừa hét thật to, nhưng hắn lại không chút sứt mẻ đứng ở nơi đó, mà đôi bàn tay lớn của hắn đặt ngay cửa, giống như cửa bị đóng đinh vậy.
Sức lực của cô đã không còn ngày càng yếu, đột nhiên cô dừng hết tất cả động tác, ngửa đầu nhìn hắn, gằn từng chữ nói:"Hàn Đông Liệt, tôi muốn ly hôn với anh!"
Người đàn ông như thế này, cô thật sự không hiểu tại sao Tiểu Thiển lại yêu hắn như vậy. Cô chịu đủ rồi, nhẫn nhịn cũng đã đủ rồi, cô không muốn gặp lại hắn, không bao giờ ... Muốn cùng hắn dây dưa nữa! Cái gì sinh con, lời hứa gì đó, nhiệm vụ gì, tất cả điều mặc kệ hết, hiện tại cô chỉ muốn đi ra ngoài, chỉ muốn nhìn Tiểu Thiển.
"Ly hôn?" Khóe miệng Hàn Đông Liệt có chút nhếch lên, cười tà cúi gần sát mặt của cô nói, "Mơ tưởng."
Nói xong, hắn lại đột nhiên hôn môi của cô, hung hăng hút lấy ngọt ngào trong miệng cô cũng gặm cắn đôi môi của cô, đem đầu lưỡi đi vào trong miệng , đi đến nơi sâu nhất trong cổ họng của cô, gắt gao che miệng của cô lại, làm cho cô ngay cả hô hấp cũng không thể.
Âu Thiển Thiển giãy dụa, hai tay đánh vào thân thể của hắn, nhưng lại không ảnh hưởng gì đến hắn, dùng hàm răng hung hăng cắn lưỡi và môi của hắn, nhưng lại làm cho hắn càng thêm điên cuồng, hoàn toàn không quan tâm đau đớn cùng mùi tanh của máu tràn lan trong miệng của hai người, chỉ là nụ hôn này càng hôn lại càng sâu, cướp đi hết tất cả tinh lực của cô.
"Đừng... Tôi... Muốn... Đi..." Cô trong lúc mơ hồ nói ra bốn chữ đơn giản này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
