Âu Tiểu Thiển vẫn không nhúc nhích, mà Hàn Đông Liệt giống như đứa trẻ nằm trong lòng cô, mặt mỉm cười hạnh phúc.
Thời gian từ từ trôi, Âu Tiểu Thiển cảm thấy thân thể mình tê cứng, cô khó chịu nhíu mày, oán giận nói: “Hàn Đông Liệt, anh vô lại, còn không mau đứng lên, toàn thân tôi đều đã tê rần!”
Hàn Đông Liệt miễn cưỡng mở mắt, sau đó chậm rãi rời khỏi người cô, ngồi bên cạnh nhẹ nhàng xoa bóp thân thể cho cô, cười nói: “Bà xã, sau này chúng ta già đi, chắc cũng giống như vầy nhỉ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)