Hàn Đông Liệt kinh ngạc! Đây không phải là ảo giác, đây là sự thật! Cô không đi, cô ở lại chăm sóc hắn!
Đột nhiên kích động, không biết lấy sức từ đâu, hắn đột nhiên đứng dậy, ôm chặt cô, vui vẻ không ngừng kêu tên cô, "Tiểu Thiển, Tiểu Thiển, Tiểu Thiển, Tiểu Thiển. . . . . ."
"Anh buông tôi ra!" Âu Tiểu Thiển dùng sức ngăn hắn, chân mày nhíu thật chặt, "Bác sĩ nói anh làm việc quá mệt, hơn nữa thiếu ngủ trầm trọng, không điều độ, với lại ngồi máy bay hơn 10 tiếng, cho nên mới sốt. Nghỉ ngơi nhiều một chút, ăn nhiều một chút, sẽ không sao!"
Hàn Đông Liệt nhìn cô, nghe cô càu nhàu, mỉm cười nói, "Tại sao không đi?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)