“không cần, không cần, không cần, không cần nói nữa…” U Thiển Thiển giống như điên chạy ra khỏi nhà họ Hàn, trong đầu không ngừng lặp lại hai câu nói.
“… Cho nên Tiểu Thiển, em phải đồng ý với chị, không thể cướp anh ấy đi, chỉ có anh ấy là không thể…”
“… Tiểu Thiển, tôi yêu em, tôi yêu em, tôi yêu em…”
“… Cho nên Tiểu Thiển, em phải đồng ý với chị, không thể cướp anh ấy đi, chỉ có anh ấy là không thể…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)