Miên Miên cũng muốn chơi với các bạn gái cùng tuổi, chỉ là trên núi không có ai. Dù có mấy bé yêu quái trạc tuổi cô bé đi nữa thì mới ba tuổi cũng chưa thể biến thành hình người được.
Cố Du Du thấy trong tay Miên Miên lại có thêm một đôi bướm hồng, cô bé nhìn con bướm xanh trong tay mình, rồi lại nhìn đôi bướm hồng, ánh mắt ánh lên vẻ khao khát. Màu hồng cũng đẹp, màu xanh cũng xinh. Cô bé muốn có cả hai, bất giác nhìn sang người lớn cầu cứu.
Lưu Huệ bắt gặp ánh mắt của con gái, biết con bé đang nghĩ gì, bèn dịu dàng nói: “Du Du, không được tham lam đâu con. Mẹ biết màu hồng đẹp, màu xanh cũng đẹp, nhưng con bướm xanh là món quà bạn tặng, mình phải biết trân trọng chứ.”
Yêu cầu không được đáp ứng, Cố Du Du hơi buồn, đôi mắt hoe đỏ. Nhưng cô bé không dám khóc, ở nhà mà khóc sẽ bị ông bà nội mắng. Lưu Huệ thấy vậy thì xót vô cùng. Dạy dỗ con là đúng, nhưng là một người mẹ, ai mà không muốn cưng chiều con mình một cách vô điều kiện cơ chứ?
“Hay là thế này đi.” Ngay lúc Lưu Huệ đang khó xử, giọng nói non nớt, mềm mại bên cạnh lại vang lên. Miên Miên gỡ một con bướm hồng xuống, đưa cho Cố Du Du: “Chúng mình chia đôi ra, như vậy ai cũng có cả hai màu. Cậu có muốn đổi với mình không? Thật ra mình cũng thích cả hai màu luôn.”
Cố Du Du gật đầu, cẩn thận gỡ một con bướm xanh xuống đưa cho Miên Miên. Đổi xong, cô bé vội vàng nói: “Mẹ ơi, cài lên cho con.”
[A, bà cô nhỏ của chúng ta vừa chững chạc, hào phóng, lại còn thông minh nữa!] [Trưởng bối nhí thế này cho tôi một tá đi, tôi thích chết mất huhu.] [Dễ thương quá, chị em tốt... khoan, thế này là cách nhau mấy đời vậy trời?]
Tô Thần Phi vốn định ngồi cùng bà cô nhỏ để chụp vài tấm ảnh gửi vào nhóm chat gia đình, cho mọi người ở nhà ghen tị chết đi được. Dù sao đây cũng là lần đầu bà cô nhỏ đi máy bay, ý nghĩa vô cùng đặc biệt. Ai ngờ bây giờ hai đứa nhóc lại đòi ngồi chung, thế này thì phải làm sao?
Tổ chương trình đã mua vé ghế đôi để người lớn tiện chăm sóc trẻ nhỏ. Giờ hai đứa bé muốn ngồi cùng nhau thì phải đổi sang hàng ghế ba, nếu không sẽ rất khó trông chừng. Lưu Huệ giải thích với tiếp viên hàng không, cô tiếp viên liền hỏi các hành khách khác xem có ai có thể giúp đổi chỗ được không. Đây là chuyện hoàn toàn tự nguyện, thấy hai cô bé đáng yêu, chẳng mấy chốc đã có hành khách đồng ý giúp đỡ. Lưu Huệ luôn miệng cảm ơn, Miên Miên bên cạnh cũng lí nhí nói lời cảm ơn, giọng sữa non nớt khiến người đổi chỗ cũng phải bật cười. Trẻ con ngoan ngoãn, không quấy khóc thì ai cũng yêu.
Thấy đã đổi chỗ thành công, Tô Thần Phi nhấc chân định ngồi cạnh Miên Miên thì bị Lưu Huệ chặn lại: “Để tôi ngồi cùng các cháu đi. Cậu cũng chỉ là một đứa trẻ to xác, chăm sóc trẻ con còn kém lắm.” Tô Thần Phi tức đến không nói nên lời: “Tôi chăm trẻ con kém chỗ nào? Ở nhà tôi đã được huấn luyện đặc biệt, học được bao nhiêu thứ rồi!” Lưu Huệ cười tủm tỉm: “Con gái tôi sợ cậu.” “Tôi có ngồi cùng con gái chị đâu, tôi ngồi với bà cô nhỏ của tôi!” Tô Thần Phi lách người, vậy mà lại luồn được qua người Lưu Huệ. Vừa chạy đến ghế, chưa kịp ngồi xuống đã nghe thấy tiếng Miên Miên mềm mại như kẹo nếp trách móc: “Cháu trai đừng qua đây, Du Du sợ cháu đấy. Cháu ngoan ngoãn tự qua bên kia ngồi đi.” Nói rồi, đôi tay nhỏ bé còn đẩy Tô Thần Phi ra, sức lực bảo vệ bạn bè ấy vậy mà không hề nhỏ, đẩy một cái khiến cõi lòng Tô Thần Phi lạnh buốt.
“Bà cô nhỏ không cần con nữa sao?” Nói đến cuối câu, giọng anh đã nghẹn ngào, mắt cũng đỏ hoe, trông như sắp khóc đến nơi. Nhân viên quay phim hậu trường đều sững sờ, không tin nổi mà nhìn vào ống kính, rồi lại nhìn Tô Thần Phi, hoàn toàn không thể tin nổi một thiếu gia ăn chơi tai tiếng khắp mạng xã hội lại có bộ dạng thế này. Chẳng phải chỉ là không được ngồi cùng nhau thôi sao? Trông chẳng khác nào một đứa trẻ bị tủi thân. Bối phận thấp chứ có phải tuổi tác thấp đâu, sao lại không hiểu chuyện bằng một đứa trẻ thế này?
Tô Thần Phi tủi thân thật sự. Bà cô nhỏ thần kỳ mà anh còn chưa kịp “hít” cho đã, nói theo cô bé khác là đi luôn. Anh đã mong chờ được cùng cô bé đi máy bay biết bao, còn liệt kê sẵn cả danh sách các tư thế chụp ảnh, vậy mà kết quả lại thế này ư? Sự sụp đổ của người trưởng thành chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc, đôi mắt Tô Thần Phi ươn ướt, thật sự sắp khóc. Anh vốn đẹp trai, da lại trắng, lúc khóc trông cũng khá ưa nhìn, hệt như một chú cún nhỏ, đôi mắt ươn ướt đáng thương.
[Không thể nào? Tô Thần Phi vậy mà lại khóc, không phải chỉ là không được ngồi cùng Tô Miên Miên thôi sao?] [Cười chết mất, ha ha ha, lần đầu thấy Tô Thần Phi khóc đó, lần trước có tin nói anh ta bị anti-fan ném trứng thối mà cũng không khóc.] [Thôi xong, thấy Tô Thần Phi có chút đáng yêu rồi đấy.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)