Edit: Hến Con.
Lớn lên thì khác. Lâm Phỉ Hạnh từ cấp ba đã suốt ngày đòi giảm cân, dù theo kiểu “ba ngày hăng, hai ngày nghỉ” nhưng cũng có chút hiệu quả.
Còn Hòa Ái Xích thì rời nhà mới chữa được cái tật kén ăn. Cô hay nói: “Tôi kén ăn là thật, nhưng đồ ăn nhà tôi thực sự... khó nuốt.”
Mẹ cô nấu ăn kiểu miễn sao có dinh dưỡng là được, toàn đem mấy món kỳ cục trộn chung.
Ví dụ: ép táo + cà rốt sống + khoai tây sống làm nước ép. Mẹ nói uống thế bổ.
Nhân đây phải nhấn mạnh: nước ép kiểu đó rất kỳ!
Sánh sánh, nửa đặc nửa lỏng, để một lúc thì tách lớp, nhìn như bột năng pha chưa nấu. Màu sắc thì giống táo để ngoài không khí hai tiếng.
Vị thì chủ yếu là táo, nhưng vẫn lờ lợ mùi sống của cà rốt và khoai. Có cả cảm giác bột bột của tinh bột.
Mẹ nấu không ngon còn cấm ăn ngoài, đồ ăn vặt không cho ăn nhiều, gọi đồ ăn về còn bị mắng.
Trong môi trường như thế, Hòa Ái Xích cực mê đồ ăn bên ngoài. Người ta nói ngon nhất là mùi vị của mẹ, riêng cô thì thấy đồ ăn ngoài hấp dẫn hơn hẳn.
Chờ mãi chưa thấy chị họ Lâm Phỉ Hạnh trả lời, cô mở phần nhiệm vụ trong app coi có gì mới không.
Tiếc là sau khi hoàn thành nhiệm vụ tân thủ 1, không có chuỗi nhiệm vụ mới nào xuất hiện. Hỏi thử CSKH, họ bảo chưa cập nhật nhiệm vụ mới, mai quay lại coi thử.
Hôm nay là ngày thường, mà Lâm Phỉ Hạnh có công việc nghiêm túc, lại làm ở khu khác, hay tăng ca.
Nên khả năng cao là phải chờ đến tối thứ sáu hoặc cuối tuần mới đi ăn cùng được, chứ hôm nay chắc không kịp ăn đồ Thái rồi.
Không có nhiệm vụ tức là không có cơm chùa mới.
Thôi được vậy.
Hòa Ái Xích hơi tiếc nuối tắt app, mở chiếc laptop cũ kỹ, ngồi lên giường tiếp tục lướt web tìm việc và nhà trọ.
Gửi vài bộ hồ sơ, nghe mấy cuộc gọi tuyển sale, chớp mắt đã hết buổi chiều, vẫn chưa có gì khởi sắc. Mà bụng thì lại đói rồi.
Ăn gì giờ ta? Cô xoa bụng.
Lẩu, xiên que, mì cay, gà tiềm... hàng trăm món lần lượt hiện ra trong đầu, nhưng cuối cùng cô gập laptop, rời giường, mở cửa ban công, đi vào “bếp” lấy một nắm mì khô.
Ừ, cái bếp đó chính là cái ban công. Trong đó có mỗi cái nồi điện mini cô tự mua và ít đồ ăn khô. Không có tủ lạnh.
Ban công có khung sắt chống trộm hở gió, coi như là hút mùi tự nhiên. Rất sơ sài.
Cô đổ nửa nồi nước, đợi sôi thì thả mì vào.
Mì vừa chạm nước là mềm ra ngay. Cô dùng đũa khuấy cho tơi, rồi đập một quả trứng vô. Tay vẫn cầm đũa khuấy đều tới khi mì chín.
Tắt bếp, cho muối, thêm tí xì dầu, cuối cùng là linh hồn món ăn - dầu mè quê nhà ép thủ công. Một bát mì trứng đơn giản hoàn thành.
Thật ra cô thích ăn mì trứng ốp la hơn, nhưng nồi điện không chiên được.
Cái nồi có chế độ chống quá nhiệt, vừa đổ dầu vô, đập trứng vào chưa kịp chín, nồi đã ngắt điện.
Nên chỉ có thể luộc.
Cô bưng nồi mì vào phòng, đặt lên chiếc bàn trà trắng nhỏ duy nhất trong nhà có thể gọi là “bàn”, mở điện thoại xem video đồ ăn, lôi cái ghế nhựa nhỏ ngồi chồm hổm ăn.
Mì vừa chín, lớp dầu mè lấp lánh trên mặt, nhìn thì đơn sơ mà thơm ngất trời.
Cô cắn đôi quả trứng, xúc nửa miếng ăn kèm với mì.
Lòng đỏ chưa chín hẳn, sánh sánh, quyện với sợi mì, tạo nên hương vị mộc mạc mà khó quên.
Cô vừa húp vừa nghĩ, giá mà có thêm chút hành lá hay vài cọng rau xanh thì ngon biết mấy. Nhưng mấy thứ đó không để được lâu, mà cô thì không có tủ lạnh, nên chẳng dám mua sẵn.
Căn phòng này không chỉ không có tủ lạnh, mà lúc mới chuyển đến, ngoài cái khung giường và một chiếc điều hòa cũ kỹ ngả vàng tiêu chuẩn năng lượng cấp ba, thì chẳng còn gì.
Tấm nệm mỏng trông như chỉ cần nằm thêm nửa năm nữa là méo mó, là thứ mà Hòa Ái Xích mua online với giá chưa tới 200 tệ. Cái bàn trà nhỏ màu trắng chỉ 39 tệ.
Chiếc ghế nhựa duy nhất là hàng đặt từ Pinduoduo, chỉ 8.8 tệ, đã bao gồm phí ship.
Thế nên chuyện buổi chiều cô nằm dài trên giường dùng laptop tìm việc không phải vì lười, mà vì trong căn phòng trọ đơn này vốn không có nổi một bộ bàn ghế tử tế.
Ngồi làm việc trên cái ghế nhựa còn mệt hơn nằm thẳng lên giường.
Tổng diện tích sử dụng - bao gồm cả ban công và nhà vệ sinh - khoảng 25 mét vuông, nằm trong một khu nhà cũ ở làng giữa thành phố, tuổi đời có thể gần 30 năm. Vậy mà chỉ vì vị trí gần trung tâm, tiền thuê lại cao ngất: 1700 tệ.
Đối với Hòa Ái Xích, ưu điểm duy nhất của chỗ này chỉ có vị trí. Từ đây đi bộ đến công ty cũ của cô - công ty mới đóng cửa gần đây - chưa tới 20 phút, tính ra đúng là khá gần.
“Ăn đồ Thái nha, em mời đó!”
“Hả? Em mới thất nghiệp mà?” - Lâm Phỉ Hạnh ngạc nhiên, trong đầu nghĩ: Hòa Ái Xích giờ chắc chẳng còn nhiều tiền đâu?
“Gặp thời rồi chị ơi, em quay trúng phiếu ăn 200 tệ ở quán đó!”
Cuối cùng hai chị em hẹn ăn trưa vào thứ bảy, ba ngày sau, rồi bắt đầu tám chuyện đủ kiểu.
Trong khung chat liên tục hiện ra hình ảnh menu quán Tom Yum Goong và ảnh đồ ăn chụp từ app.
Cả hai vừa nhìn ảnh vừa chảy nước miếng, vừa hào hứng bàn xem thứ bảy nên gọi món gì.
Hòa Ái Xích nằm dài trên giường cầm điện thoại lướt app giết thời gian, đêm mỗi lúc một sâu, cô bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.
Dù buồn ngủ, cô lại chẳng muốn ngủ. Cảm giác như nếu đi ngủ sớm thì giống như bỏ lỡ điều gì đó - kiểu buồn ngủ nhưng vẫn thức của đám trẻ bây giờ.
Đến đúng nửa đêm, điện thoại cô nhảy lên hai thông báo.
[Bài đánh giá bạn đăng hôm qua trên Tiểu Chúng Điểm Bình có 32 lượt xem, 0 lượt thích, 0 lượt lưu, 0 bình luận, 0 người tham khảo đánh giá và đến quán ăn thử.
Lượt ảnh hưởng hôm nay: 0. Không có thu nhập ảnh hưởng. Hãy cố gắng hơn nữa.]
[Nhiệm vụ tân thủ số 2 đã mở, vui lòng vào APP để xem chi tiết.]
[Nhiệm vụ điểm danh hàng ngày đã được cập nhật, hãy vào APP để xem chi tiết.]
Hòa Ái Xích lập tức tỉnh ngủ.
“Thu nhập ảnh hưởng” là gì?
Thứ này có thể kiếm tiền thật à?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


