Mặc dù nói là thỉnh cầu, nhưng chú Đường chắc chắn rằng cô sẽ đồng ý.
Đường Quỳ nói: “Chuyện này… Tôi muốn bàn bạc với mẹ đã.”
Chú Đường cũng không miễn cưỡng thêm, ông chuyển chén rượu trong tay cho Đường Quỳ: “Mặc dù ông ấy chưa từng quan tâm chăm sóc cháu, nhưng tốt xấu gì cũng là cha con với nhau, cháu có thể kính ông ấy một chén rượu chứ?”
Đường Quỳ nhận lấy chén rượu kia, quỳ ở trước phần mộ, mấp máy môi, thế nhưng rốt cuộc vẫn không gọi ra cái danh xưng kia.
Cô nâng chén rượu cao quá đỉnh đầu, lại nghiêng chén đổ vào trong bùn đất.
Bái tế Hứa Lâm xong, ngoài trời nổi lên cơn gió nhẹ, trời đã sắp bước sang hè, cho dù có đổ mưa cũng không lạnh lắm.
Ba người đi xuyên qua đám bia mộ tĩnh lặng, bước ra ngoài. Giang Trúc cởi áo khoác của mình, đưa cho Đường Quỳ mặc vào.
Chú Đường bước nhanh về phía trước, không hề quay đầu, cao giọng nói: “Nếu sau này có chuyện gì thì cứ tới tìm tôi, chỉ cần nằm trong năng lực của tôi, chắc chắn sẽ giúp cháu.”
Lúc Đường Quỳ về đến nhà, mẹ Đường đã đợi được một hồi lâu, lo lắng không yên đi tới đi lui.
Bà lấy khăn bông tới nhẹ nhàng lau tóc cho cô, lau một lúc lâu, nhìn thấy Đường Quỳ rưng rưng nước mắt thì hoảng sợ: “Sao thế? Giang Trúc bắt nạt con sao?”
“Không có!” Đường Quỳ lắc đầu, hỏi: “Mẹ, mẹ có còn nhớ ba con không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


