Vừa rồi giọng nói của Giang Trúc âm âm u u, lại thêm tiếng gió thổi lá cây xào xạc, đầu óc Đường Quỳ nóng lên, chỉ nghĩ đến chuyện ôm lấy người trước mắt, khẩn cầu anh đừng có kể tiếp nữa.
Nghe anh nói như vậy, cô mới biết vừa rồi là anh cố ý trêu chọc cô. Đường Quỳ thẹn quá hóa giận, chỉ hận không thể đánh cho anh mấy cái, giãy ra khỏi vòng ôm của anh, giận dỗi nhìn anh.
Giang Trúc thấy cái biểu cảm đó của cô thì vô cùng hứng thú, trong mắt đầy ý cười. Anh ôm lấy mặt cô, cảm giác mềm mại đến khó có thể tin được. Anh thử nhéo một cái, Đường Quỳ vươn tay ra gạt tay anh xuống, oán giận: “Đau lắm…”
Giang Trúc đột nhiên hiểu ra, tại sao mấy anh chàng nam sinh lại thích trêu chọc con gái.
Anh cố kìm lại ý nghĩ muốn tiếp tục, một trận gió lạnh từ mặt hồ thổi tới, khiến cho anh tỉnh táo hơn không ít.
Đường Quỳ đã thoát ra khỏi vòng ôm của anh, cắn môi, đứng cách anh một bước: “Buổi tối đừng có nói với em mấy chuyện này, gan của em không lớn lắm đâu…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


