*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Mặc dù ngoài mặt Đường Quỳ nói muốn cảm ơn, nhưng Bạch Duy Di cũng không xem lời này làm thật.
Hai người vốn cũng chẳng phải là bạn tốt, bữa cơm này coi như là Bạch Duy Di nhận lỗi với Đường Quỳ. Chỉ là Bạch Duy Di vẫn cho rằng mình có lỗi với cô bởi vì đã phá hoại mối nhân duyên giữa cô và Diệp Thời Ngôn, còn về phần tâm lý của cô bị tổn thương, cô ta lại chưa từng để ý tới.
Bữa cơm này ăn xong cũng miễn cưỡng coi như là cả khách và chủ đều vừa miệng. Lúc Bạch Duy Di biết cô không lái xe tới đây thì chủ động đề nghị đưa cô về. Hai người một trước một sau đi xuống lầu, đến đoạn quanh đầu cầu thang thì Bạch Duy Di bỗng nhiên dừng bước, cười gọi: “Chú Đường, sao chú lại tới đây?”
Người được Bạch Duy Di gọi là chú Đường ước chừng hơn năm mươi tuổi, bên khóe mắt phải có một vết sẹo kéo dài tới tận mang tai. Bởi vì vết sẹo này mà cả khuôn mặt ông cũng trở nên cực kỳ hung ác. Ông mặc một bộ quần áo kiểu Tôn Trung Sơn màu đen, tay phải đeo một chuỗi hạt, lên tiếng hỏi: “Hôm nay bạn cháu tới đây thì nên nói trước cho chú một tiếng chứ, đâu thể lấy tiền bữa cơm này của cháu được.”
Rõ ràng là lời nói hòa ái dễ gần, thế nhưng giọng điệu lại không tốt lắm, khiến cho người ta có cảm giác chỉ một giây sau ông sẽ vung tay lên đánh người.
Đường Quỳ nghiêm túc đứng một bên, chừa ra một lối đi, người được gọi là chú Đường bước qua người cô, bước chân không nhanh không chậm, đi lên trên lầu.
Đến lúc ra khỏi quán ăn, Bạch Duy Di nói với Đường Quỳ: “Người vừa rồi là Đường Hữu, mọi người đều gọi ông ấy là chú Đường, tính tình nóng nảy, không ai dám trêu chọc ông ấy cả; Phong Nguyệt Giai Nhân chính là do ông ấy giao cho Tần Thạc, chỉ là ông ấy rất ít khi ở thành phố A, không ngờ hôm nay lại gặp phải.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Có khi nào chú Đường này là bố ruột Đường Quỳ không nhỉ??? 🙄🙄🙄


