*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đầu óc Đường Quỳ nóng lên, cô nghĩ thầm, người ta đã bắt nạt anh đến mức này, cô còn không ra ngoài, chỉ sợ một mình Giang Trúc chịu không được.
Cô đẩy cửa, đi ra ngoài.
Giang Trúc cau mày nhìn về phía Trịnh Ngọc, mặt cô ấy đỏ một cách bất thường, cảm xúc đang kích động, nghe thấy phía sau có tiếng động, vừa quay đầu lại thì nhìn thấy Đường Quỳ với vẻ mặt nhàn nhạt.
Trịnh Ngọc không ngờ là làm kinh động tới cô, lảo đảo lùi về phía sau một bước, kinh ngạc nhìn cô.
Cũng không biết mấy lời vừa rồi, cô đã nghe được bao nhiêu.
Trái lại thì Giang Trúc lại lộ ra nụ cười khổ với cô.
Không ngờ rằng đương sự lại nghe được lời uy hiếp của mình, sắc mặt Trịnh Ngọc lúc trắng lúc xanh, muốn nặn ra một nụ cười, nhưng nhìn còn khó coi hơn cả khóc.
Cô ấy vuốt vuốt mấy sợi tóc bị gió thổi rối tung, miễn cưỡng nói: “Thanh Thanh vì chị nên mới bị như vậy, trong lòng chị bất an.”
“Nếu như trong lòng chị thật sự bất an thì nên trở về đi, sáng mai nấu chút canh đưa tới đây, nhớ rõ là ít dầu mỡ thôi, phụ nữ có thai không ăn được đồ nhiều dầu mỡ, còn nếu chị không tự nấu được thì em nhớ là ở phía bắc thành có tiệm Hương Phúc Cư, canh gà tứ phẩm nhà họ rất ngon.” Đường Quỳ nhẹ giọng nói: “Ngồi ở đây cũng chẳng được ích lợi gì, càng nghĩ càng loạn, còn dễ nói ra những lời hại người cũng tự hại mình.”
Trịnh Ngọc cúi đầu, tóc từ trên vai trượt xuống, cả nửa khuôn mặt cô ấy đều bị phủ trong bóng đêm.
Đường Quỳ nhìn đồng hồ trên cổ tay, cười hiền lành với Trịnh Ngọc: “Bây giờ đã bốn giờ rồi, tiệm Hương Phúc Cư kia đến sáu giờ mới mở cửa, chỉ là cách hơi xa, lại là bán có giới hạn số lượng, nếu bây giờ chị họ đi đến đó thì có lẽ sẽ kịp mua được một phần.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


