*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Mẹ Đường xem xong video, trả máy tính bảng lại cho Diệp Thời Ngôn, thở dài.
“Sao lại có người như vậy chứ…”
Đường Quỳ không nhìn ra được cái gì từ trên khuôn mặt ông, lúc tiễn Giang Trúc ra tới cửa, anh bỗng nhiên dừng lại, ôm lấy cô, đặt cằm lên đầu cô: “Chuyện kết hôn của chúng ta sợ là phải kéo dài thêm một thời gian nữa rồi.”
Đường Quỳ ôm chặt lấy anh, hỏi: “Ba em nói gì sao?”
“Ông ấy nói, nếu như lần này mà bị thua kiện, anh không thể tránh khỏi bị tạm giam, mà ông ấy cũng không muốn có một người con rể có vết nhơ.” Giang Trúc bình tĩnh nói: “Nhưng mà em đừng lo, anh đã chuẩn bị tốt việc mời luật sư rồi. Ba cũng chỉ là muốn tốt cho em, chỉ là em phải đợi thêm một thời gian nữa rồi.”
“Cũng đâu vội gì chút thời gian như vậy…” Đường Quỳ nhỏ giọng nói.
Cô thật sự không sốt ruột, trên thực tế, nếu lúc này đột ngột gả đi, cô còn thấy hơi mơ hồ.
Bên ngoài là trời đêm tĩnh lặng, chỉ lộ ra vầng trăng khuyết cong cong. Giang Trúc buông cô ra, yên lặng nhìn cô, chợt cúi xuống hôn lên môi cô.
Đường Quỳ rất tự giác nhón chân lên, tay bám lấy cánh tay anh. Giang Trúc vòng tay ra sau cổ cô, Đường Quỳ bất giác run lên hoảng sợ, nổi không ít da gà.
Giang Trúc buông lỏng tay ra.
Anh nhìn Đường Quỳ, nhẹ giọng nói: “Ngọt.”
Vừa rồi lúc ở trong phòng, Đường Quỳ ngồi đối diện Diệp Thời Ngôn, đã ăn không ít kẹo. Chocolate ban đầu có vị hơi đắng, nhưng tan trong miệng lại rất ngọt ngào, vị ngọt lan tỏa đến tận đầu lưỡi.
Giang Trúc kề sát bên cạnh tai cô, nói: “Lần sau có thể thử kẹo vị cam xem, anh thích hơn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


