Ngoài hành lang phòng bệnh có bốn người đang đứng. Mắt lớn trừng mắt nhỏ, chờ trong héo mòn.
Hai mươi phút trôi qua rồi, không biết bên trong đã thân mật xong chưa.
Hề Diệp Lam ra hiệu cho Quý Thanh Thời: "Con mau vào trong xem đi."
Quý Thanh Thời chỉ chỉ con mắt: "Con còn muốn giữ nó đi tìm vợ." Nói đến mắt, anh méc mẹ: "Mẹ, mẹ không biết đâu, mắt của con thiếu điều bị Mạc Dư Thâm chói cho mù. Nó chói đèn pin vào mắt con."
Hề Diệp Lam: "Vậy sao Dư Thâm nó không chiếu người khác."
Quý Thanh Thời nghẹn: "Bên cạnh Gia Gia lúc đó không còn ai khác ngoài con."
Hề Diệp Lam tiếp lời: "Vậy thì đúng rồi, không chiếu con thì chiếu ai."
Quý Thanh Thời: "....."
Võ Dương bật cười, quay mặt ra chỗ khác. Đột nhiên anh cảm thấy mình cũng không phải là người khổ nhất thế giới.
Hề Gia ngồi xếp bằng trên đùi Mạc Dư Thâm. "Ông xã."
"Ừm."
Cô cũng không muốn nói gì, chỉ là lâu lâu lại muốn gọi một lần.
Mạc Dư Thâm lấy một cái bánh quy hình con cá cho Hề Gia. Cô cắn đầu cá rồi đưa miệng đến gần anh, Mạc Dư Thâm cắn phần đuôi con cá.
Cửa mở.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


