*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tháng mười, trên núi bắt đầu vào thu.
Trời mưa liên tiếp mấy ngày, sáng nay mới tạnh.
Diệp Thu không mặc áo khoác, đi ra khỏi khách sạn co rúm một phen. Ngọn núi này không có cảnh sắc tuyệt đẹp như bên ngọn núi mà Nhạc lão tiên sinh ở.
Nghe vài người nói, chỗ này cách xa quê của Nhạc lão tiên sinh hơn bốn trăm cây số.
Bộ phim cổ trang do Sở Sam chế tác sau mười tháng quay chụp thì cuối cùng cũng đóng máy. Nhân viên đoàn làm phim đã lục đục trở về.
Sắp tới cô không có việc gì nên ở lại đây thêm mấy ngày.
Diệp Thu mua chút trái cây rồi nhanh chóng về khách sạn.
Tối qua người đại diện gọi điện hỏi cô có phải là chơi đến quên trời quên đất rồi không mà vẫn chưa về.
Ở đây ít người nhận ra cô, đúng lúc yên tĩnh tịnh dưỡng.
Cô về Bắc Kinh thì cũng chỉ ru rú trong nhà, Hề Gia vẫn không nhớ được cô. Từ cuối tháng tư đến nay, đã nửa năm trôi qua rồi nhưng vẫn chưa có tin tức gì của Hề Gia.
Diệp Thu rửa rất nhiều trái cây, mấy ngày tới không cần ghi hình nên cô sẽ ăn uống cho đầy đủ.
Từ lúc vào nghề đến nay, trái cây cô cũng không dám ăn nhiều. Mới vừa cho một hạt nho khô vào miệng thôi mà chuông điện thoại lập tức vang lên. Đó là tiếng chuông cô đặt riêng cho người đại diện, dọa cô sợ hết hồn.
Ở đời không thể làm chuyện xấu.
Diệp Thu nuốt xuống rồi lấy điện thoại nhận cuộc gọi.
Người đại diện: "Cô chuẩn bị cắm rễ ở trên đó luôn hả?"
Diệp Thu: "Thư giãn một chút, mai về."
Người đại diện: "Nếu cô không về thì tôi có lý do nghi ngờ cô đang ăn vụng."
Diệp Thu: "....." Cô không khỏi liếc mắt qua dĩa trái cây, không lên tiếng.
Người đại diện gọi điện là để nói cho cô biết cô lại lên hot search.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)