Mạc Dư Thâm xách va li của Hề Gia vào trong phòng, bà đang ngủ nên anh không quấy rầy, cũng không ở lại lâu.
Hề Gia tiễn anh tới cửa, ôm lấy anh, "Hôm nay là ngày hạnh phúc nhất mà em từng có."
Mạc Dư Thâm biết cô đang nói chuyện gì, hôm nay anh công khai thân phận của cô với đoàn làm phim.
Anh nắm chặt tay của cô, vòng qua bên hông mình, "Chờ phim đóng máy, chúng ta xin nghỉ phép, tìm một nhà thờ ở nơi mà em muốn đến."
Hề Gia mỉm cười, dùng sức gật đầu.
Cô không nỡ để anh về khách sạn ngay, tìm chủ đề nói với anh vài câu. Cô ghé vào tim của anh, cách môi anh rất gần, có thể nghe được anh nói cái gì.
"Hôm nay lúc em nhảy xuống hồ vớt túi xách anh cũng không lo cho em?"
Mạc Dư Thâm dán vào lỗ tai cô: "Biết em bơi rất giỏi."
Những chuyện liên quan đến cô của trước kia, hai người rất ít trò chuyện. Quá khứ của anh cô cũng chỉ biết được đôi chút, đều là thông qua người khác đề cập hai lời ba câu.
"Năm em học cấp ba xuýt chút nữa là vào đội bơi lội của trường rồi, nhưng vì đụng lịch huấn luyện cưỡi ngựa nên từ bỏ. Nhưng hình như sau này cũng thường xuyên bơi lội, cụ thể thì không nhớ rõ."
Cô nói những sự việc trước kia mà cô còn nhớ. Rồi phát hiện chỉ nhớ được đại khái, những chi tiết thì đã mơ mơ hồ hồ.
Hề Gia ở trong ngực Mạc Dư Thâm một lát, thời gian không còn sớm, cô buông anh ra, "Về sớm một chút."
Mười một giờ Mạc Dư Thâm còn có cuộc họp video liên qua đến nhiệm kỳ mới của hội đồng quản trị tháng ba này, anh không thể trì hoãn thêm.
Hề Gia nhìn chằm chằm Mạc Dư Thâm cho đến khi cái bóng của anh rẽ ngoặt, cô khóa cửa lại, vào nhà tiếp tục bận việc của mình.
Mãi cho đến khi trời rạng sáng, đèn trong phòng cô mới tắt.
Mấy ngày liên tiếp đều như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


