“Trần An Đông, con xuống đây cho bố!”
Trần Mãn Thu vốn tính tình hiền lành, lúc này cũng không kìm nổi cơn giận. Đứa trẻ này từ nhỏ đã nghịch ngợm, vừa mới sinh ra đã có giọng khóc cực lớn, ngày khóc, đêm cũng khóc, có một thời gian khiến cả nhà chẳng ai được ngủ ngon.
Sau này lớn thêm một chút, lúc còn chưa biết nói mà đã biết bò, nó từng lật người từ trên giường đất xuống. Vậy mà không khóc lấy một tiếng, tự mình bò vèo ra khỏi sân. Khi Trương Thúy Hoa từ ngoài đồng trở về cho con bú, phát hiện con trai biến mất thì sợ đến hồn vía lên mây.
Đến khi biết chạy biết nhảy, cứ dăm bữa nửa tháng nhà họ lại có người tìm đến tận cửa, phần lớn đều là đến đòi bồi thường. Hai vợ chồng nghĩ ra một cách, lấy công điểm đổi tiền mặt, vì thế mà đã phải bồi thường mất không ít công điểm.
Mới lần trước thằng bé rơi từ trên cây xuống chưa được bao lâu, giờ nó lại định làm gì nữa đây?
“Bố, bố đừng gọi, con đang bắt ve.” Trần An Đông chẳng hề để tâm, nó vững vàng lắm, làm gì có nguy hiểm. Nguy hiểm đều do người lớn mang đến cả, không dọa nó thì chẳng có chuyện gì xảy ra.
“Con xuống đây, không xuống thì sau này em gái sẽ không thích con nữa.” Trần Mãn Thu biết gần đây con trai cực kỳ thích em gái, mỗi ngày người ôm con bé nhiều nhất chính là nó. Vừa hay có thể dùng chuyện này để trị nó.
“Không thể nào, em gái thích con nhất. Mỗi lần con ôm em, em cười nhiều nhất.”
Ăn cơm có bị nghẹn hay không thì Trần Mãn Thu không biết, nhưng hiện giờ ông đã bị lời con trai làm cho nghẹn họng.
Vốn chẳng giỏi ăn nói, đạo lý lớn lại càng không biết nói thế nào. Giờ ngay cả con trai cũng không cãi lại được, khiến người thật thà như ông sốt cả mặt.
“Bố, mình về nhà ăn cơm đi. Lúc con ra ngoài em gái vẫn còn ngủ, giờ chắc dậy rồi.” Trần An Đông hào hứng chạy về nhà.
Hiện giờ việc nó thích làm nhất chính là ôm em gái. Chỉ có điều thời gian rảnh chẳng còn bao nhiêu, mỗi ngày riêng việc học đã mất tám tiếng. Mặc dù khoảng thời gian này có thể tiến hành trong giấc mơ, nhưng nó vẫn cảm thấy thời gian không đủ dùng, vì thế càng đặc biệt trân trọng thời gian chơi đùa.
Ở nhà, Trần An Nam đến giờ ăn của mình liền mở mắt, khẽ cọ người về phía mẹ hai cái. Mang linh hồn của một người trưởng thành, lúc đầu cô vẫn có chút kháng cự chuyện bú sữa mẹ. Nhưng với điều kiện trong nhà, rõ ràng không thể để cô uống sữa bột lâu dài. Dù sao cũng chẳng ai biết chuyện của cô. Sau hai phút tự xây dựng tâm lý, đến lúc ăn uống, cô đã chẳng còn chút gánh nặng nào trong lòng.
【Ký chủ, gần đây các chỉ số cơ thể của cô đều rất khỏe mạnh. Anh trai cô thì hơi thiếu canxi, hay là giai đoạn tiếp theo sắp xếp phần thưởng này cho cậu ấy?】
Phần thưởng theo từng giai đoạn của hệ thống có thể kiểm soát được. Còn những thứ như điểm trí lực thì đúng là ngẫu nhiên. Theo tiến độ học tập hiện tại của Trần An Đông, thêm nửa tháng nữa là có thể tích đủ số điểm mà ký chủ muốn.
“Cứ sắp xếp cho anh ấy đi, tiện thể kiếm thêm ít đồ ngon.” Trần An Nam bú sữa xong, xoay cái đầu nhỏ nhìn về phía cửa.
Trương Thúy Hoa cũng thuận theo nhìn sang. Cô đã nghe thấy tiếng bước chân rồi, ồn ào huyên náo, vừa nghe đã biết là con trai về. Cô cười, chọc nhẹ lên cái mũi nhỏ của con gái: “Con bé lanh lợi này, thích anh trai đến thế à?”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)