Mãi đến khi trò chơi kết thúc, Tuyết Trúc vẫn còn luyến tiếc không muốn về.
"Đều sắp khai giảng rồi, hay là tối nay để Tiểu Trúc ngủ lại nhà chúng tôi đi? Cho hai chị em chơi với nhau cho đã." Dì Hạ ân cần đề nghị.
Tống Yến Bình đương nhiên từ chối:
"Sao được chứ, làm phiền nhà mọi người quá."
"Ôi dào, có gì mà phiền. Để Tiểu Trúc ngủ lại nhà chúng tôi đi."
Mấy người lớn qua lại khách sáo mấy câu, cuối cùng Tống Yến Bình vẫn bại trận trước ánh mắt đáng thương như cún con của con gái.
"Vậy con về nhà tắm rửa trước đã, người đầy mồ hôi hôi muốn chết, chị gái sẽ không cho con ngủ trên giường đâu."
Tuyết Trúc nắm chặt tay Hạ Tranh Nguyệt, nhất quyết không chịu về:
"Con mà về thì mẹ sẽ không cho con sang nữa."
Tống Yến Bình dở khóc dở cười, con bé này còn khôn ra phết.
"Thế chẳng lẽ con không tắm?"
Tuyết Trúc được đằng chân lân đằng đầu:
"Mẹ mang đồ ngủ, bàn chải đánh răng với khăn mặt xuống cho con đi, con tắm ở nhà chị gái, như vậy được không?"
Hạ Tranh Nguyệt cũng rất muốn tối nay Tuyết Trúc ở lại ngủ cùng mình, vội vàng phụ họa:
"Dì, cháu sẽ giám sát em ấy tắm sạch sẽ."
Tống Yến Bình hết cách, trước khi đi còn dặn đi dặn lại không được làm phiền nhà chị gái, phải ngoan ngoãn nghe lời, nếu không lần sau sẽ không bao giờ cho ngủ lại nữa.
Tuyết Trúc gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, chỉ mong mẹ mau đi. Tuyết Trúc được ngủ lại nhà chị gái, còn hai cậu bé thì không có vinh dự đó, nhất định phải về nhà.
Tuyết Trúc tiễn hai người ra tận cầu thang, còn nói lần sau nhất định lại cùng nhau chơi trò "gia đình".
Chung Tử Hàm hỏi:
"Lần sau em vẫn cho anh đóng vai con à?"
Thật ra cậu vẫn muốn đóng vai bố hơn. Dù sao cũng sắp lên cấp hai rồi, làm một cậu bé "trưởng thành", cứ phải đóng vai con trai mãi cũng hơi ngượng.
Tuyết Trúc rất công bằng, nói:
"Hai anh thay phiên nhau diễn."
Chung Tử Hàm hài lòng. "Được đó."
Mạnh Dữ Ninh mím môi, trong lòng chẳng biết đang nghĩ gì, mãi đến khi Tuyết Trúc hỏi:
"Anh Ninh Ninh, sao anh còn chưa về nhà?"
Mạnh Dữ Ninh cúi người nhìn cô bé, giọng hơi chần chừ.
"Tiểu Trúc... chúng ta nhất định phải diễn cốt truyện thực tế như vậy sao?"
Chuyện này liên quan đến tôn nghiêm và thể diện của đàn ông, Mạnh Dữ Ninh cảm thấy mình buộc phải thương lượng với cô em gái. Nhưng cậu thiếu niên lại thấy... đi thương lượng chuyện này với một cô bé, hình như càng trẻ con hơn.
Vì thế từ đầu đến cuối, vẻ mặt Mạnh Dữ Ninh đều có chút ngượng ngùng.
Tuyết Trúc chớp chớp mắt.
"Vậy lần sau chúng ta đóng vai người giàu."
Có lẽ không ngờ cô bé lại dễ nói chuyện như vậy, hàng mày Mạnh Dữ Ninh giãn ra, giọng nói cũng dịu đi.
"Được."
"Vậy lần sau đi dạo phố em sẽ mua thật nhiều đồ." Tuyết Trúc bắt đầu tưởng tượng người lớn đi mua sắm sẽ mua những gì. "Mua quần áo, mua dây chuyền với nhẫn lấp lánh, còn mua cả đồ bôi mặt nữa."
Có lẽ ý thức được mình muốn mua quá nhiều, cô bé cười hì hì.
"Anh phải kiếm thật nhiều tiền, không thì sẽ không mua nổi cho em nhiều đồ như vậy đâu."
Mạnh Dữ Ninh gật đầu. "Được."
Thỏa thuận xong, hai cậu bé lên lầu về nhà.
Bóng đèn ở cầu thang chung đã quá cũ, một lớp bụi dày phủ kín hơn nửa ánh sáng, khiến việc nhìn rõ bậc thang cũng hơi khó. Chung Tử Hàm đi nhanh hơn Mạnh Dữ Ninh một chút, vừa vịn lan can vừa đi lùi, hâm mộ nói:
"Hai người họ thích thật đấy, được ở cùng nhau chơi cả tối."
Chợt nhớ ra điều gì, cậu lập tức phấn khích.
"Hay tối nay cậu cũng sang nhà tớ ngủ đi? Nhà tớ có huy hiệu Quang Năng Sứ Giả với vũ khí nữa, tớ còn biết vẽ ma pháp trận."
Nói xong, cậu giơ tay làm kiếm chỉ vào không trung, hét lớn:
"Một đao cắt đôi, Như Ý thần kiếm!"
Đôi mắt trong trẻo của cậu thiếu niên chợt sáng lên.
"Ừ."
Chung Tử Hàm cũng lập tức vui vẻ.
"Vậy cậu về nói với bố đi, bảo tối nay cậu sang nhà tớ ngủ."
"Bố tớ tối nay không ở nhà." Mạnh Dữ Ninh nói. "Bố ra ngoài đánh bài rồi, tối nay không về."
Chung Tử Hàm lập tức hâm mộ vô cùng.
"Thế chẳng phải chẳng ai quản cậu sao? Oa, sướng thật."
Về nhà lấy đồ dùng vệ sinh cá nhân, Mạnh Dữ Ninh lần mò bật đèn. Trong nhà không có ai, trên bàn trà để lẻ tẻ mấy đồng tiền, chắc là tiền mua cơm hộp ngày mai.
Hắn cất tiền cẩn thận, nghĩ rằng nếu Chung Tử Hàm chịu cho hắn mượn chiếc huy hiệu Quang Năng Sứ Giả chơi, vậy hắn sẽ không cần phải nhịn ăn để dành tiền mua nữa.
Đêm cuồng hoan cuối cùng trước ngày khai giảng, Tuyết Trúc mở to mắt trong bóng tối, vừa mong chờ vừa sợ hãi nghe Hạ Tranh Nguyệt kể chuyện ma.
Nghe đến cuối cùng mà hồn vía lên mây, giữa mùa hè nóng bức vẫn hận không thể quấn chăn kín từ đầu đến chân, không để hở một kẽ nào. Như thể chỉ cần trốn trong chăn là có thể ngăn cách mọi nguy hiểm bên ngoài.
Chung Tử Hàm và Mạnh Dữ Ninh thay nhau đóng vai chính diện và phản diện đánh nhau kịch liệt, chơi đến mồ hôi nhễ nhại, cuối cùng lại phải đi tắm thêm lần nữa.
Đến khi trăng treo giữa trời, những vì sao cũng đã ngủ, bọn trẻ vẫn chưa chịu chìm vào giấc ngủ.
Kỳ nghỉ hè lặng lẽ trôi qua. Dù ngày hè có dài đến đâu, cuối cùng vẫn ngắn ngủi.
7 giờ sáng ngày mùng Một tháng Chín, quán bún gạo trước cổng khu tập thể đã mở cửa từ lâu, mấy xửng bánh bao cũng đã hấp xong. Bánh bao nóng hổi và bún gạo là bữa sáng được cư dân nơi đây yêu thích nhất, liên tục được khách mua hết.
Tiếng chuông leng keng chói tai của những chiếc xe đạp Phượng Hoàng vang lên. Người lớn đi làm treo túi ni-lông đựng bữa sáng lên ghi đông xe.
Đêm qua vừa có một cơn mưa nhỏ rất ngắn, trên mặt đường xi măng gồ ghề còn đọng lại vài vũng nước bé xíu. Xe đạp khéo léo lách qua, túi ni-lông lắc lư, hương thơm đồ ăn theo đó lan tỏa.
Ánh nắng mỗi lúc một rực rỡ, màn sương dần tan, hòa vào bầu trời xanh trong như được gột rửa cùng những áng mây trôi.
Hôm nay ông chú thu mua đồ cũ đến khá sớm. Chiếc xe ba bánh hoen gỉ đã theo ông nhiều năm, trên tay lái buộc một chiếc loa lớn. Ông thong thả nhai cau, còn chiếc loa làm việc thay ông.
"Thu mua giá cao... ti vi, tủ lạnh, bình nước nóng, máy giặt, điều hòa..."
Tuyết Trúc cùng ba đứng ngoài cửa đợi hơn 10 phút.
"Ba ơi, sao mẹ còn chưa xong?"
“Mẹ con đang chọn quần áo.” Bùi Liên Dịch hướng vào trong nhà gọi:
"Anh nói em có thể nhanh lên được không?"
“Sắp xong rồi, sắp xong rồi.” Giọng Tống Yến Bình vọng ra từ phòng ngủ.
Phụ nữ đều vậy, lúc cần chậm thì vẫn cứ chậm, nhưng hễ hỏi xong chưa thì chỉ có một câu: "Sắp xong rồi."
Đợi thêm một lúc, cuối cùng Tống Yến Bình cũng bước ra. Tuyết Trúc nhìn người mẹ xinh đẹp trước mặt mà ngẩn người.
Hôm nay mẹ mặc một chiếc váy hoa sặc sỡ vô cùng đẹp, còn đánh phấn trắng, trắng đến mức giống…nữ quỷ. Lại còn tô son đỏ chót, càng giống nữ quỷ hơn.
"Có phải em khai giảng đâu." Bùi Liên Dịch cười.
"Nhưng em cũng phải ăn mặc đẹp chứ. Nhỡ bạn học của Tiểu Trúc bảo mẹ nó quê mùa thì sao? Em không thể làm con bé mất mặt được."
Lý do này quá hợp lý, Tuyết Trúc tin ngay, cảm động nhìn mẹ. Tống Yến Bình nắm tay con gái.
"Muốn ăn sáng gì?"
"Con muốn ăn bún gạo!"
Bùi Liên Dịch bật cười.
"Thiếu mỗi cái răng cửa thế kia còn đòi ăn bún? Bún chui hết qua khe răng mất."
Đúng vậy, Tuyết Trúc đang thay răng. Lại còn đúng chiếc răng cửa dễ thấy nhất, nói chuyện thì hở gió, cười lên trông ngốc nghếch vô cùng. Tuyết Trúc nhe răng, chỉ vào chiếc răng sữa bên cạnh khoảng trống.
"Thế con dùng răng bên này cắn."
"Khép miệng lại đi, xấu chết được." Tống Yến Bình không nỡ nhìn.
Một nhà ba người vừa nói vừa xuống lầu, phía sau bỗng vang lên tiếng cửa gỗ cọt kẹt mở ra. Tuyết Trúc quay đầu nhìn, lập tức reo lên đầy phấn khích:
"Anh Ninh Ninh!"
Mạnh Dữ Ninh dường như bị tiếng gọi ấy làm giật mình, vai khẽ run, quay đầu nhìn gia đình ba người đang đứng ở bậc cầu thang dưới.
Cậu thiếu niên mặc đồng phục trường Trung học cơ sở Húc Hoa, áo trắng tay ngắn phối quần dài xanh đậm, trông sạch sẽ, mảnh khảnh, cao ráo.
"Ninh Ninh, hôm nay là ngày đầu con đến trường cấp hai làm thủ tục đúng không?" mẹ Tuyết Trúc hỏi.
"Bố con vẫn đang ngủ. Bố đưa tiền bảo con tự đi xe buýt."
Họ vừa chuyển đến từ nơi khác, hôm nay lại là ngày đầu tiên Mạnh Dữ Ninh nhập học cấp hai, vậy mà bố cậu bé vẫn yên tâm để con trai tự đi.
Cha mẹ Tuyết Trúc từng hỏi về mẹ của Mạnh Dữ Ninh, nhưng khi ấy bố cậu bé chỉ hời hợt đáp một câu.
“Ly hôn rồi.” Thế nên họ cũng không tiện hỏi thêm.
"Vậy con biết phải đi tuyến xe buýt nào không?"
Mạnh Dữ Ninh thành thật lắc đầu.
"Con định đến trạm xe rồi hỏi người ta."
Tống Yến Bình nói:
"Ninh Ninh, để chú với dì đưa con đến trường làm thủ tục nhé."
Mạnh Dữ Ninh lắc đầu.
"Con tự đi được rồi. Hôm nay Tiểu Trúc cũng khai giảng mà."
"Đưa con đi trước, rồi mới đưa Tiểu Trúc." Bùi Liên Dịch sắp xếp.
Mạnh Dữ Ninh vẫn lắc đầu.
"Cảm ơn chú dì, thật sự không cần đâu."
“Không sao mà.” Tuyết Trúc chạy đến cạnh Mạnh Dữ Ninh, vui vẻ nói:
"Cứ đưa anh đi nhập học trước, rồi mọi người lại cùng đưa em đi."
Bị ba mẹ xếp xuống sau, nhưng Tuyết Trúc chẳng hề thấy khó chịu.
Mạnh Dữ Ninh đi cùng gia đình Tuyết Trúc, Bùi Liên Dịch cũng mua cho hắn một bát bún gạo. Mạnh Dữ Ninh định trả tiền, nhưng Bùi Liên Dịch không chịu.
"Hôm nào chú đòi bố con sau."
Quán ăn sáng không lớn, ông chủ còn kê thêm vài chiếc bàn ngoài cửa. Bàn gỗ mộc phối với ghế nhựa đỏ, nhìn thế nào cũng không ăn nhập, nhưng ghế nhựa bán sỉ rất rẻ, nên hầu hết quán nhỏ đều dùng.
Tuyết Trúc và Mạnh Dữ Ninh ngồi cạnh nhau. Bún gạo vừa được bưng lên, Tuyết Trúc đã vội cầm hũ tương ớt đổ vào bát.
Mạnh Dữ Ninh nhìn lượng ớt ấy mà hơi lo.
"Con bé ăn cay giỏi lắm." Bùi Liên Dịch vừa giải thích vừa xúc mấy thìa tương ớt bỏ vào bát mình. "Cho cay mới ngon, không thì nước dùng nhạt lắm. Ninh Ninh, con có muốn thử không?"
Mạnh Dữ Ninh lịch sự cũng múc một thìa.
Hơi cay, nhưng đúng là ngon thật.
Sợi bún dai mềm, ăn cùng đậu đũa muối chua, thịt băm nổi trên mặt nước dùng, thêm vị tương ớt đậm đà. Khác hẳn kiểu bữa sáng thanh đạm với sữa đậu nành, quẩy hay bánh bao; bún gạo ở đây cay nồng, vị khá đậm.
Sợi bún trơn trượt, Tuyết Trúc cố dùng mấy chiếc răng bên cạnh cắn bún, dáng vẻ trông vô cùng buồn cười.
Mạnh Dữ Ninh vốn ăn rất nhã nhặn, không hiểu sao bỗng sặc một tiếng, nước dùng cay xộc vào cổ họng, vừa cay vừa rát, khuôn mặt trắng trẻo nhanh chóng đỏ bừng.
Tuyết Trúc cũng cố khoe với Mạnh Dữ Ninh rằng mình ăn cay rất giỏi, nào ngờ lỡ tay cho quá nhiều ớt, cay đến mức phải hé miệng lè lưỡi, hít hà từng hơi để bớt cay.
Tống Yến Bình dở khóc dở cười, rót cho mỗi đứa một cốc nước. Nước mát trôi xuống miệng, đầu lưỡi lập tức được giải thoát. Tuyết Trúc uống ừng ực từng ngụm lớn, lúc này nước còn ngon hơn bất cứ loại nước ngọt nào.
Dư vị của tương ớt vẫn còn, ăn xong môi Tuyết Trúc vẫn đỏ au. Tống Yến Bình bật cười.
"Tiểu Trúc cũng tô son rồi."
Bùi Liên Dịch và Mạnh Dữ Ninh đồng thời nhìn sang. Ba cô bé cười đến vô cùng khoái chí.
"Mới vào tiểu học đã biết làm đẹp rồi. Đáng tiếc đúng lúc rụng răng cửa."
Tuyết Trúc chẳng buồn để ý ba, quay sang định nói chuyện với Mạnh Dữ Ninh. Lại thấy hắn cũng đang nhìn đôi môi đỏ của mình, trong đôi mắt thiếu niên thấp thoáng một ý cười.
Ở độ tuổi này, điều đáng sợ nhất là bị người khác nói mình điệu đà. Đối với trẻ con, thích làm đẹp dường như là một chuyện rất xấu hổ, vì trẻ con thì phải có dáng vẻ của trẻ con.
Sợ Mạnh Dữ Ninh nghĩ mình thích chưng diện, Tuyết Trúc vội che miệng lại không cho hắn nhìn nữa, đồng thời âm thầm thề rằng lần sau ăn bún gạo sẽ không bao giờ cho nhiều ớt như vậy nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


