Mùa hè năm 2002, kỳ nghỉ hè cuối cùng trước khi vào tiểu học của Tuyết Trúc không giống mọi năm, cô không về nhà ông bà nội ở quê để nghỉ hè.
Trước khi tốt nghiệp lớp mẫu giáo lớn, cô và bạn thân Chúc Thanh Oánh đã hẹn nhau rằng lên tiểu học nhất định phải học cùng một lớp.
Thế nhưng mẹ lại nói với cô, việc phân lớp không phải do các cô quyết định, phải đợi đến ngày khai giảng mới biết Chúc Thanh Oánh có học chung lớp với cô hay không.
Chuyện này khiến Tuyết Trúc lo lắng suốt cả kỳ nghỉ hè, thế nhưng người lớn chẳng ai hiểu cô.
Không hiểu thì thôi, còn bắt cô tập đàn. Lúc này làm gì còn tâm trạng mà luyện đàn nữa, cô dứt khoát lén trốn khỏi nhà.
Tiếng ve mùa hè râm ran inh ỏi.
Dưới bóng cây, hai ông lão đang ngồi đối diện đánh cờ tướng, cau mày trầm tư. Mấy ông lão đứng xem bên cạnh phe phẩy quạt mo, vừa xua cái nóng oi bức vừa chỉ chỉ trỏ trỏ vào ván cờ trước mặt.
Tiếng quân cờ va vào bàn vang lên lách cách, sự nhàn nhã và ung dung của mùa hè được thể hiện đến cực điểm. Thấy Tuyết Trúc đứng bên cạnh xem, các ông lão niềm nở hỏi cô có muốn học đánh cờ không.
Hồi còn rất nhỏ, cô đã bị bố ép học cờ tướng nên đến giờ vẫn còn ám ảnh. Cô cười gượng, lập tức chạy mất.
Đi loanh quanh một hồi, cô lại chạy sang nhà Hạ Tranh Nguyệt ở tầng một chơi.
Tuyết Trúc rất thích đến nhà chị Nguyệt Nguyệt, vì trong phòng chị có một chiếc tivi cũ đã bị thay thế, trên đầu còn có hai chiếc ăng-ten như sừng dê.
Tivi bắt sóng rất kém, đa số các kênh chỉ toàn màn hình nhiễu trắng xóa, chỉ có đài địa phương là xem được. Ngày nào cũng phát mấy quảng cáo bán thuốc dạo, lại còn là trắng đen, nhưng trẻ con vốn mê tivi, đến quảng cáo cũng xem ngon lành.
Hôm nay đến đúng lúc, trong nhà Hạ Tranh Nguyệt không có người lớn, hai chị em cuối cùng cũng không cần miễn cưỡng ngồi xem quảng cáo nữa.
Thế nhưng quảng cáo của đài truyền hình chính thống cũng dài lê thê. Đối với trẻ con mà nói, cứ đến đoạn hay nhất thì đột nhiên cắt ngang, rồi giọng chú phát thanh trầm thấp lại vang lên:
“Xin đừng rời đi, sau quảng cáo sẽ còn hấp dẫn hơn.”
Đúng là một trong những lời nói dối vô sỉ nhất của đài truyền hình, vài phút quảng cáo mà dài như cả một thế kỷ.
“Phiền chết đi được! Chiếu hết một tập rồi hẵng phát quảng cáo không được à?” Hạ Tranh Nguyệt bực bội. “Xem VCD đi.”
Đương nhiên là không được, chiếu hết một tập rồi thì ai còn xem quảng cáo nữa. Mấy người làm ở đài truyền hình khôn lắm.
Nói xem là xem ngay, Hạ Tranh Nguyệt chạy đến trước tủ tivi, ngồi xổm xuống mở ngăn đựng đĩa tìm kiếm. Đa số đều là đĩa lậu mua ở tiệm băng đĩa.
“Xem Hoa Oải Hương nhé?”
Tuyết Trúc gật đầu. Cô biết, dù mình có bảo không muốn xem thì chị Nguyệt cũng chẳng nghe.
Hạ Tranh Nguyệt vì bộ phim này mà thích luôn loài hoa oải hương, cũng yêu màu tím.
Chị tiết kiệm tiền tiêu vặt để mua những lọ thủy tinh nhỏ, đựng hoa oải hương và những mảnh giấy ghi lời nhắn, bày kín cả tủ đầu giường.
Thậm chí, còn từng xin bố mẹ sơn tường phòng mình thành màu tím. Đương nhiên là bị mắng một trận.
Xem VCD có cái hay của nó. Muốn xem tập nào thì xem tập đó, không phải chịu sự sắp xếp của đài truyền hình.
Hạ Tranh Nguyệt trực tiếp tua đến đoạn nam nữ chính tình tứ, trên mặt vô thức hiện lên vẻ vừa ngượng vừa cười gian.
Đúng lúc ấy, cửa phòng khách mở ra.
Như trong phim truyền hình, bố mẹ Hạ Tranh Nguyệt về nhà. Giọng dì Hạ vang lên sau lưng hai đứa như tiếng gọi của ác quỷ.
“Hạ Tranh Nguyệt! Lại tranh thủ lúc bố mẹ không có nhà xem mấy thứ linh tinh này phải không! Có thời gian thì chịu khó đọc sách đi, cũng không đến nỗi thi vào cấp ba ngay cả điểm của trường Nhất Trung cũng không đủ, còn bắt bố mẹ tốn tiền chạy chọt cho vào!”
Ngay sau đó, dì nhìn thấy Tuyết Trúc đang ngồi trên sofa. Dì Hạ lập tức sụp đổ, gào lên:
“Con bé chết tiệt này! Con còn kéo cả Tiểu Trúc xem cùng nữa!”
Chuyện xấu trong nhà không thể để người ngoài biết, dì Hạ đóng cửa lại rồi đánh con gái một trận.
Tuyết Trúc bị "mời" ra ngoài. Để bù đắp cho cô, dì Hạ tặng cô một chai sữa Thái tử.
Tự nhiên kiếm được một chai sữa, Tuyết Trúc ngồi trên bậc cầu thang vừa uống vừa cắn ống hút, nghĩ xem có nên lên tầng tìm Chung Tử Hàm chơi không.
Nhưng giờ này chắc anh Tử Hàm đang học lớp phụ đạo hè, không có nhà. Tuyết Trúc chưa từng gặp đứa trẻ nào đáng thương hơn Chung Tử Hàm.
Tuy mỗi tuần cô cũng phải học piano, nhưng ít ra vẫn còn thời gian chơi. Có lẽ vì cô còn nhỏ, chưa đến tuổi học Olympic Toán. Biết đâu đến năm 12 tuổi, mẹ cũng sẽ ép cô đi học Olympic Toán.
Cô vắt óc suy nghĩ xem nên đi đâu để giết thời gian. Chỉ cần không phải về nhà, đi đâu cũng được.
Từ khi mẹ bỏ ra tận 1 vạn tệ mua chiếc piano hiệu Hailun, để "gỡ vốn" cho số tiền ấy, mẹ hận không thể bắt cô ngủ luôn trên đàn.
Tiếng còi ô tô chói tai cắt ngang dòng suy nghĩ, Tuyết Trúc ngẩng đầu nhìn.
Một chiếc minibus chậm rãi chạy vào con đường nhỏ, cuối cùng dừng ngay trước mặt cô. Người đàn ông trung niên bước xuống từ ghế lái.
Động tác của ông khá mạnh tay, cửa xe bị đóng sầm một cái khiến Tuyết Trúc giật nảy mình. Cô vội vàng đứng dậy chạy sang một bên nhường đường.
Người đàn ông mặc áo ba lỗ, mồ hôi làm chiếc áo dính sát vào những múi cơ trên người. Ông nghiến quai hàm, nhổ điếu thuốc đang ngậm nơi khóe miệng xuống đất, rồi giẫm mạnh một cái.
Từ đầu đến cuối đôi mày vẫn nhíu chặt.
Tuyết Trúc chỉ dám len lén nhìn ông bằng khóe mắt.
“Mạnh Dữ Ninh, xuống phụ chuyển đồ.” Người đàn ông trung niên lên tiếng.
Tuyết Trúc cảm thấy cứ như ngửi thấy cả mùi thuốc lá trong giọng nói của ông.
Cửa ghế phụ cũng mở ra.
Theo phản xạ, Tuyết Trúc đưa tay bịt tai, nhưng không nghe thấy tiếng đóng cửa chát chúa.
Người ngồi ghế phụ đóng cửa rất nhẹ, một anh trai. Ánh nắng rực rỡ giữa mùa hè phủ lên gương mặt hắn.
Thiếu niên cao gầy, làn da rất trắng, ngũ quan thanh tú còn vương nét non nớt. Đôi mắt màu hổ phách nhạt như ngâm trong dòng nước trong veo, ánh nhìn bình lặng, không có tiêu điểm rõ ràng. Mái tóc cũng nhạt màu hơn người bình thường một chút, mang sắc hạt dẻ dịu dàng.
Người đàn ông trung niên khỏe như vâm, chiếc tủ cao hơn người được ông dễ dàng vác lên vai.
Ông trầm giọng giục: “Nhanh lên.” Nói xong tự mình khiêng tủ lên lầu trước.
Khung xương thiếu niên vẫn chưa phát triển hoàn toàn, vai lưng mảnh khảnh gầy gò, không thể khiêng nổi món đồ nặng như vậy. Hắn đành chọn chiếc bàn nhỏ hơn, thế nhưng lên cầu thang vẫn là cả một vấn đề.
Đột nhiên, một bóng người nho nhỏ vụt qua khóe mắt, cô bé nhanh chóng đỡ lấy một góc chiếc bàn.
Thiếu niên cúi đầu nhìn, một cô bé thấp bé, khuôn mặt tròn như chiếc bánh nếp. Hai bím tóc buộc bằng hai bông hoa voan màu hồng đối xứng, nhụy hoa còn gắn đá lấp lánh, vô cùng bắt mắt.
Hai bông hoa màu hồng cất tiếng:
“Em giúp anh nâng.”
Đáng tiếc, hai bông hoa màu hồng đã đánh giá quá cao sức mình. Cho dù có thêm hai bông nữa thì cũng chưa chắc giúp được.
“Con nhà ai thế?”
Tuyết Trúc chủ động giới thiệu:
“Cháu cũng ở đây. Thấy anh ấy khiêng không nổi, nên lại giúp anh ấy một chút.”
“Nó còn khiêng không nổi, cháu giúp thì khiêng nổi chắc?” Người đàn ông bật cười hai tiếng, xua tay. “Được rồi, hai đứa trẻ đứng sang một bên đi, để chú.”
Ông nhận lấy chiếc bàn rồi hỏi:
“Cháu ở tầng mấy?”
“Tầng 4.” Tuyết Trúc đáp.
Người đàn ông ngạc nhiên.
“Ơ? Chú cũng ở tầng bốn.”
Lần này đến lượt Tuyết Trúc ngạc nhiên, khu nhà của họ mỗi tầng chỉ có 2 căn hộ.
Trước đây, nhà đối diện gia đình cô là nhà ông Mạnh.
Ông Mạnh là một giáo viên già đã nghỉ hưu. Vợ ông mất từ rất sớm, ông sống một mình ở đây suốt nhiều năm.
Có lúc mẹ nấu nhiều khoai lang, sẽ mang sang biếu ông Mạnh mấy củ. Đôi khi ông Mạnh cũng mang đồ sang cho nhà Tuyết Trúc, nhưng bố mẹ cô hiếm khi nhận.
Thế là ông chỉ tặng đồ ăn vặt. Lúc thì mì Tiểu Hoàn Hùng, lúc thì bim bim Pim Pom đủ vị, có khi còn tặng cả kẹo cao su kèm hình dán.
Mỗi lần lén nhận được, Tuyết Trúc sẽ ăn kẹo cao su, còn hình dán thì đem dán trước cửa nhà ông Mạnh.
Cô từng hỏi ông có được dán lên cửa nhà ông không. Vì bố mẹ không cho cô dán trong nhà, bảo xấu.
Ông Mạnh cười hiền từ. “Được chứ.”
Ông còn khen cô dán rất đẹp.
Cho đến một năm trước, ông Mạnh qua đời.
Tang lễ được tổ chức ngay trong khu dân cư, một chiếc lều lớn dựng lên giữa sân.
Những vòng hoa giấy trong mắt một đứa trẻ còn chưa hiểu chuyện lại rực rỡ và đẹp đẽ đến thế, đối lập hoàn toàn với tấm ảnh đen trắng của ông Mạnh.
Kể từ đó, không còn ai đứng dưới lầu đợi cô tan học mẫu giáo, còn đến sớm hơn cả bố mẹ, mỉm cười đón cô rồi nhét vào cặp cô một thanh kẹo cao su.
Không muốn chấp nhận sự thật ấy. Sau mỗi lần tan học, Tuyết Trúc vẫn lấy từ trong túi 1 đồng 1 hào đã bị vò nhăn, chạy ra quầy tạp hóa mua một thanh kẹo cao su. Rồi lấy hình dán bên trong, dán lên cửa nhà ông Mạnh.
Một năm trôi qua, cánh cửa đối diện chưa từng mở ra thêm lần nào nữa.
Thời gian dài đằng đẵng sẽ khiến con người dần học được cách chấp nhận rất nhiều sự thật, mà lúc ban đầu không muốn chấp nhận. Ngay cả một đứa trẻ còn ngây thơ cũng vậy.
Cho đến hôm nay, cuối cùng cũng có hàng xóm mới chuyển đến.
Cảm giác như...ông Mạnh đã trở về.
Tuyết Trúc vui vẻ chạy lên lầu, vừa đến nơi đã nghe người đàn ông trung niên cau mày than phiền trước cánh cửa:
“Đứa trẻ nhà ai mà dán linh tinh lên cửa người khác thế này?”
Tuyết Trúc không dám lên tiếng.
Cô muốn nói rằng mình không dán bừa, vì cô thấy dán lên cửa rất đẹp nên mới dán. Còn đẹp hơn mấy tờ quảng cáo "Mở khóa chuyên nghiệp" dán đầy tường nữa.
“Chú ơi.” Tuyết Trúc hỏi. “Chú quen ông Mạnh à?”
Người đàn ông gật đầu, chỉ vào thiếu niên bên cạnh.
“Ông ấy là ông nội của nó.”
Tuyết Trúc gật đầu.
Ông Mạnh đã đi rồi, nhưng người nhà của ông đã chuyển đến. Theo một cách nào đó, điều ấy cũng xoa dịu nỗi buồn vì cô không còn được gặp ông nữa.
Đúng lúc ấy, cửa nhà Tuyết Trúc mở ra. Bố cô, Bùi Liên Dịch, vốn đang sốt ruột tìm con, vừa thấy cô đứng ngoài cửa liền lập tức thở phào.
“Con chạy đi đâu chơi thế? Mẹ con bảo con về luyện đàn.”
Biểu cảm của Tuyết Trúc lập tức méo xệch.
May mà, sự chú ý của Bùi Liên Dịch nhanh chóng bị đống đồ nội thất chất đầy trước cửa đối diện thu hút, nên không nhìn thấy.
“Có người chuyển đến à?”
Nhìn người hàng xóm mới, Bùi Liên Dịch như chợt nhớ ra điều gì.
“Anh chẳng phải là...”
Năm ngoái, hai người từng gặp nhau trong tang lễ của ông Mạnh.
Người đàn ông trung niên kéo vạt áo lau mồ hôi trên trán, gật đầu.
“Tôi là Mạnh Vân Tiệm, con trai của Mạnh Trường Phong. Hôm nay đưa con trai chuyển đến ở.”
Nói rồi ông kéo cậu thiếu niên đến trước mặt.
“Đây là con trai tôi, Mạnh Dữ Ninh. Mau chào chú đi.”
Cuối cùng Tuyết Trúc cũng được nghe thiếu niên lên tiếng.
Giọng hắn rất trong trẻo, chất giọng thiếu niên thanh sạch như nước.
“Cháu chào chú.”
“Chào cháu. Hình như cao hơn năm ngoái rồi đấy.” Bùi Liên Dịch cười. “Đây là con gái tôi, Bùi Tuyết Trúc. Năm ngoái con bé trốn trong phòng khóc nên không ra. Tiểu Trúc, chào chú và anh đi.”
Tuyết Trúc ngoan ngoãn đáp:
“Cháu chào chú, chào anh.”
Chú Mạnh khẽ gật đầu.
“Con gái anh đáng yêu thật đấy. Vừa nãy ở dưới lầu còn đòi giúp con trai tôi khiêng đồ.”
Bùi Liên Dịch vội khiêm tốn:
“Nó chỉ được cái mồm lanh lợi thôi.”
Trong lòng Tuyết Trúc phản bác, rõ ràng vừa nãy con thật sự đi giúp mà. Chỉ là... không giúp được thôi.
“Có cần tôi giúp không?” Bùi Liên Dịch hỏi. “Tôi thấy đồ của anh cũng nhiều đấy.”
Chú Mạnh đáp:
“Không cần đâu, tôi tự chuyển được.”
“Có gì đâu. Sau này đều là hàng xóm cả.” Nói xong, Bùi Liên Dịch xắn tay áo lên giúp chuyển đồ.
Nhìn thấy cô con gái vẫn đứng bên cạnh, ông vẫy tay.
“Vào nhà luyện đàn đi.”
Tuyết Trúc lập tức tự tiến cử:
“Con cũng muốn giúp chuyển đồ!”
Bùi Liên Dịch cười khẩy.
“Chỉ cần không phải luyện đàn thì bảo làm gì con cũng chịu.”
Bị vạch trần, Tuyết Trúc cũng chẳng xấu hổ, dù sao cô biết bố nhất định sẽ chiều mình.
Trong lúc chuyển đồ, Tuyết Trúc không dám thú nhận với chú Mạnh rằng, những tấm hình dán trên cửa là do mình dán. Nhưng cô rất muốn nói với chú, đó không phải trò nghịch ngợm.
Cô đã hỏi ông Mạnh rồi, ông Mạnh bảo dán đẹp nên cô mới dán.
Chuyển được một nửa, hai người đàn ông đều mệt, ngồi xuống sofa uống nước.
“Hai đứa có uống nước ngọt không? Bố đưa tiền, Tiểu Trúc xuống dưới mua cho anh trai một chai nhé.”
Mạnh Dữ Ninh nói:
“Cảm ơn chú, cháu không uống.”
Tuyết Trúc cũng lập tức nói theo:
“Vậy con cũng không uống.”
“Ha, chỉ biết hùa theo người ta.” Bùi Liên Dịch bật cười.
Người lớn tiếp tục ngồi ngoài phòng khách trò chuyện, Mạnh Dữ Ninh vào phòng mình dọn dẹp.
Hắn đẩy bàn học vào trong, Tuyết Trúc chạy đến giúp hắn đẩy. Thế nhưng chỉ đẩy một chút đã mệt bở hơi tai.
Căn phòng nhỏ chỉ vài mét vuông, ghế còn chưa kịp mang vào. Tuyết Trúc vụng về định trèo lên ngồi trên bàn học.
“Để anh bế em lên.”
Mạnh Dữ Ninh ngồi xổm xuống, cánh tay vòng qua dưới nách cô.
Tuyết Trúc ngửi thấy mùi bột giặt trên người hắn.
Khi ấy, cô còn chưa vào tiểu học, không biết phải diễn tả đó là mùi hương sạch sẽ như thế nào. Giống như...con đường lát đá nhỏ sau cơn mưa buổi sớm.
Sức của thiếu niên chưa lớn, nhưng vẫn miễn cưỡng bế được cô. Hắn nhẹ nhàng đặt cô ngồi lên mặt bàn.
Tuyết Trúc ngồi trên bàn học, hai chân ngắn lắc qua lắc lại, Mạnh Dữ Ninh tiếp tục dọn đồ.
Không làm gì, Tuyết Trúc nhìn hắn bận rộn tới lui thì hơi ngượng. Cô lấy trong túi ra một thanh kẹo cao su, định mời hắn ăn để lấy lòng người hàng xóm mới.
Giọng nói vừa ngọt ngào vừa chân thành:
“Anh có ăn kẹo cao su không?”
Mạnh Dữ Ninh không nhận, ánh mắt bình tĩnh nhìn thanh kẹo trong lòng bàn tay cô. Rồi đột nhiên hỏi:
“Những tấm hình dán trước cửa... là em dán à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


