Lâm Tuấn đã từng nói Thẩm Niệm Thâm ăn cơm mềm trước mặt rất nhiều người ở sinh nhật hai mươi tuổi của Tôn Điềm Điềm, lúc ấy Thẩm Niệm Thâm cũng ở đó, Hứa Lệ thiếu chút nữa đã đánh nhau với hắn.
Giờ phút này nhìn thấy tư thế của Thẩm Niệm Thâm, hắn sợ tới mức tròng mắt muốn rớt xuống đất.
“Mẹ nó, thật hay giả vậy?” Lâm Tuấn cũng có chơi game, nhưng không có chú ý những thứ bên ngoài, cho nên hoàn toàn không biết ông chủ sau lưng công ty game này là Thẩm Niệm Thâm.
Tên sinh viên nghèo lúc trước giao thức ăn đâu rồi?
Cậu bạn gật đầu, lại nói: “Hơn nữa, theo nguồn tin của tao, hình như sang năm Thẩm Niệm Thâm sẽ cho ra kế hoạch làm nền tảng cho kinh doanh điện tử, tao thấy anh ta đang để mắt đến miếng thịt Internet này rồi.”
“Mẹ nó! Trâu bò vậy sao?” Lâm Tuấn vẫn là không thể tin được, nói: “Anh ta lấy tiền từ đâu ra vậy? Có phải nhà Điềm Điềm giúp anh ta không?”
“Không có.” Cậu bạn nói: “Thằng em họ của tao hiện tại đang làm ở công ty Thẩm Niệm Thâm, lần trước nó nói với tao không ít chuyện Thẩm Niệm Thâm phải trải qua lúc khởi nghiệp, hiện tại nó xem anh ta như thần tượng rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)