Lâm Cảnh cầm muỗng không chút để ý mà ăn điểm tâm, thuận miệng nói: “Nếu em nói cơ hội kinh doanh kiếm tiền là cái trò chơi kia của tụi em thì không cần phải nói, anh không có hứng thú.”
Tôn Điềm Điềm há to miệng, rất kinh ngạc nhìn anh trai, “… Em còn chưa nói gì mà.”
“Không cần phải nói, không có hứng thú.”
Tôn Điềm Điềm: “…”
Tôn Điềm Điềm cảm thấy anh trai thật khiến người ta khó hiểu, theo lý thuyết, anh trai là thương nhân, thương nhân đều là trục lợi, có dự án kiếm tiền đưa tới cửa, đến nghe cũng không nghe liền phủ quyết, đây căn bản là không khoa học!
Tôn Điềm Điềm suy nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ ra là vì sao, cuối cùng tức giận đưa ra kết luận, “Anh chính là có ý kiến với A Niệm!”
Lâm Cảnh vẫn như cũ ăn điểm tâm, cupcake mẹ anh làm càng ngày càng ngon.
Anh tùy ý nói: “Tùy em muốn nghĩ thế nào.”
Anh trai thậm chí còn không cho cô cơ hội thương lượng, hại cô còn làm một bản tư liệu kỹ càng tỉ mỉ về dự án, đêm qua nằm trêи giường còn suy nghĩ xem phải nói như thế nào để thuyết phục anh trai đầu tư cho bọn họ.
Đương nhiên, mấy thứ này thật ra cô cũng không hiểu lắm, là lần trước lúc Thẩm Niệm Thâm và bọn Lưu Hạ mở họp, cô nghe Thẩm Niệm Thâm nói.
Cô một hơi nói rất nhiều, còn chuẩn bị nói tiếp, kết quả anh trai đột nhiên quét mắt nhìn cô, “Nói xong chưa?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)