Tôn Điềm Điềm ôm Thẩm Niệm Thâm một hồi lâu, nước mắt làm ướt cả áo anh.
Gió lạnh gào thét, Thẩm Niệm Thâm theo bản năng ôm cô chặt hơn, thấp giọng nói: “Về nhà trước được không? Bên ngoài rất lạnh.”
Lúc này Tôn Điềm Điềm mới gật đầu, từ trong lòng Thẩm Niệm Thâm chui ra.
Cô cúi đầu, giơ tay xoa xoa mắt.
Thẩm Niệm Thâm thấy Tôn Điềm Điềm xoa mắt, lúc này mới phát hiện có chỗ không thích hợp, vội vàng nâng mặt cô lên.
Tôn Điềm Điềm vội lắc đầu, “Không phải.”
Cô nhìn Thẩm Niệm Thâm, nghĩ đến chuyện mà mẹ vừa nói, trong lòng đau xót, nước mắt lại không khống chế được mà tràn khóe mi. Cô nâng tay lên, tay phải nhẹ nhàng xoa mặt Thẩm Niệm Thâm, tầm mắt bị nước mắt làm cho mờ đi, cô không thấy rõ mặt anh, thanh âm nghẹn ngào đến run rẩy, “Thẩm Niệm Thâm, em xin lỗi, em đã không ở bên anh…”
Thẩm Niệm Thâm không biết vì sao Tôn Điềm Điềm khóc, nhưng vừa thấy cô rơi nước mắt liền đau lòng, vội giơ tay giúp cô lau đi, ôn nhu trấn an, “Không sao, đừng khóc, anh vẫn ổn.”
Tôn Điềm Điềm nghe thấy Thẩm Niệm Thâm nói mình vẫn ổn, nước mắt tức khắc rơi càng nhiều, “Vì kiếm tiền mà mạng cũng muốn mất, đây là vẫn ổn sao?”
Đôi mắt cô đỏ bừng, gắt gao mà nhìn chằm chằm Thẩm Niệm Thâm.
Cả người Thẩm Niệm Thâm chấn động, trong mắt hiện lên một tia khϊế͙p͙ sợ cùng khó có thể tin, “Em…”
Anh ngàn dặn dò vạn dặn dò, không để bất cứ ai nói cho Tôn Điềm Điềm biết chuyện lúc trước anh đi đấu quyền anh ngầm. “Điềm Điềm…”
Tôn Điềm Điềm kéo tay anh, “Về nhà trước đi, về nhà lại nói.”
Thẩm Niệm Thâm nhìn Tôn Điềm Điềm đỏ bừng mắt, cổ họng khô khốc, một lúc lâu sau mới thấp thấp lên tiếng, “Được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)