Cô nhìn Thẩm anh xách cặp sách đi ra, nước mắt không khống chế được mà từng giọt từng giọt lớn rơi xuống, muốn nói gì đó nhưng cổ họng như bị lửa thiêu cháy, đau đến không phát ra tiếng.
Cô chỉ khóc, đôi mắt đỏ bừng nhìn Thẩm Niệm Thâm.
Thẩm Niệm Thâm nhìn Tôn Điềm Điềm mặt đầy nước mắt, cố nén đau lòng, đưa cặp sách cho cô, giọng nói khàn khàn: “Anh đưa em về trường học.”
Tôn Điềm Điềm không chịu, liều mạng lắc đầu, khóc lớn kêu: “Không cần! Em không quay về!”
Tôn Điềm Điềm khóc đến không thở nổi, thân thể không khống chế được mà phát run.
Chưa có ai dạy cô, nếu bạn trai muốn chia tay thì phải làm gì. Cô hoảng loạn không biết làm sao, đôi tay nắm chặt tay Thẩm Niệm Thâm, nước mắt từ hốc mắt không ngừng trào ra, “Em thật sự không biết đã làm anh vất vả như vậy, em không có cố ý, anh cho em thêm chút thời gian được không, em có thể sửa đổi. Nếu anh cảm thấy áp lực, anh nói với em phải làm thế nào đi, em nghe lời anh, đều nghe anh hết, có được không?”
Khuôn mặt cô đẫm nước mắt, nắm lấy tay Thẩm Niệm Thâm, gần như là đang cầu xin anh.
Mỗi một câu, mỗi một chữ Tôn Điềm nói giống như con dao nhỏ đâm vào lòng Thẩm Niệm Thâm.
Anh nhìn cô, giọng nói khàn khàn, “Em không cần phải ủy khuất bản thân như vậy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)