Thẩm Niệm Thâm đứng ở ven đường rất lâu, sau đó mới chậm chạp đi tới chỗ Tôn Điềm Điềm.
Đôi mắt cô đỏ bừng, không chớp mắt mà nhìn chằm chằm Thẩm Niệm Thâm.
Thẩm Niệm Thâm cũng nhìn cô, hai người lẳng lặng đối diện nhau, không ai mở lời trước.
Thẩm Niệm Thâm nhìn đôi mắt Tôn Điềm Điềm đỏ bừng, nhìn cô cố nén nước mắt, đôi mắt anh như căng cứng lại.
Anh nhìn cô chằm chằm một hồi lâu, rốt cuộc cũng ngồi xổm xuống, tay phải nhẹ nhàng vuốt tóc Tôn Điềm Điềm, thanh âm khàn khàn đến gần như nghẹn ngào, "Có phải em là đồ ngốc hay không, không phải đã kêu em về trường rồi sao?"
Tôn Điềm Điềm nhìn Thẩm Niệm Thâm, nghe thấy thanh âm của anh, ủy khuất nơi đáy lòng bỗng nhiên dâng trào, vốn đã cố nén nước mắt rốt cuộc cũng không chịu được, từng giọt từng giọt lớn rơi xuống, khóc lóc hỏi: "Sao bây giờ anh mới đến?"
Cô khóc cực kì thương tâm, mặt đẫm nước mắt, bả vai không khống chế được mà run rẩy.
Thẩm Niệm Thâm từ ngày đầu tiên quen biết Tôn Điềm Điềm, mỗi ngày cô đều cười, mỗi ngày đều sống vui vẻ, anh yêu nhất là nụ cười tươi sáng của cô, yêu cách cô cong cong khóe miệng, trước nay anh không nghĩ tới, có một ngày, là anh hại cô khổ sở thương tâm như vậy.
Mỗi một giọt nước mắt của cô giống như con dao đâm vào lòng anh, anh đột nhiên không biết làm sao, không biết phải làm gì bây giờ.
Anh gần như hoảng loạn mà giúp cô lau nước mắt, "Điềm Điềm đừng khóc, đừng khóc được không..."
Anh không thể nhìn cô khóc, anh sợ nhất, chính là Điềm Điềm ở bên anh không vui vẻ.
Nhưng Thẩm Niệm Thâm càng dỗ, Tôn Điềm Điềm càng khóc đến thương tâm hơn. Giống như một đứa trẻ bị ủy khuất, càng dỗ dành cô, trong lòng càng ủy khuất.
Cô nhào vào trong lòng Thẩm Niệm Thâm, ôm chặt lấy anh, "Sao anh lại đến muộn như vậy, rốt cuộc thì anh bận cái gì!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)