Bước xuống xe, Thẩm Niệm Thâm chạy thẳng vào bệnh viện, anh chạy rất nhanh, Tôn Điềm Điềm ở phía sau đuổi không kịp.
Cô chưa từng thấy Thẩm Niệm Thâm hoảng loạn như vậy, vừa rồi ở trên xe, cả khuôn mặt anh trắng bệch, thân thể thậm chí không khống chế được mà phát run.
Đó là bà ngoại mà anh nương tựa vào.
Anh thấy Lương Kì liền nhanh chóng chạy tới, nắm chặt cánh tay cậu, "Bà ngoại của anh làm sao vậy? Bà không có việc gì, không có việc gì chứ?!"
Đôi mắt anh đỏ bừng, gắt gao nhìn chằm chằm Lương Kì, thanh âm gần như gầm nhẹ.
Lương Kì bắt lấy anh, trấn an nói: "Anh đừng vội, bà ngoại vừa nãy ở nhà đột nhiên té xỉu, bác sĩ hiện tại đang cấp cứu."
Cả người Thẩm Niệm Thâm đều căng thẳng, mồ hôi từng giọt từng giọt lớn theo trán chảy xuống.
Anh sửng sốt thật lâu, rốt cuộc cũng buông lỏng Lương Kì.
Thân thể giống như không còn lực, lảo đảo lùi về sau một bước, dựa vào vách tường.
Anh ngẩng đầu, nhìn chằm chằm tấm bảng "Đang phẫu thuật", trong đầu bỗng nhiên nhớ lại rất nhiều chuyện lúc nhỏ.
Anh nhớ rõ khi còn nhỏ, lúc mẹ vừa bỏ anh, một mình anh ở trong căn phòng cũ nát cho thuê.
Trong phòng trống rỗng, anh cuộn tròn ở góc tường. Tối đó, là lần đầu tiên trong đời anh cảm thấy cô độc cùng sợ hãi.
Anh không có ba, mẹ cũng không cần anh.
Sáng hôm sau, cửa phòng đột nhiên mở ra, bà ngoại đứng ở cửa, nhìn chằm chằm anh thật lâu, sau đó chậm rãi đi tới chỗ anh.
Bà ngồi xổm trước mặt anh, bật khóc ôm lấy anh, "A Niệm, cháu của bà, bà dẫn cháu về nhà."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)