Sinh nhật của Thẩm Niệm Thâm đã sắp tới, chuyện quan trọng nhất chính là chuẩn bị quà sinh nhật cho anh.
Vì muốn chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, cô đã bế quan trong phòng bếp vài ngày.
Mười giờ tối, Lâm Cảnh trở về từ công ty, vừa mới vào cửa đã nghe thấy trong phòng bếp vang lên tiếng bùm bùm.
Anh nhíu nhíu mày, nhìn về phía ba đang ngồi trên sô pha xem TV, “Ba, tiếng gì vậy?”
Ba Tôn cười ha hả, “Em gái của con đang nấu nướng ở trong phòng bếp đấy.”
Lâm Cảnh: “…”
Nhóc con chưa bao giờ động vào phòng bếp lại đang nấu nướng ư?
“Ôi, A Cảnh về rồi.” Mẹ Tôn vừa lúc bưng trái cây từ phòng bếp đi ra, cười tủm tỉm nói: “Mau tới đây ăn chút trái cây, mẹ vừa mới cắt xong.”
“Cảm ơn mẹ.” Lâm Cảnh đổi giày vào nhà, lúc đi vào phòng khách thì nhìn lướt qua hướng phòng bếp, “Nha đầu kia đang làm cái quỷ gì vậy?”
Mẹ Tôn mặt đầy vẻ tươi cười, nói: “Điềm Điềm khó có được hứng thú nghiên cứu làm bánh kem nha.”
Lâm Cảnh nhăn ấn đường, “… Món con bé làm có thể ăn không?”
“Ai nha, A Cảnh con đừng nói như vậy, sẽ đả kích lòng tự tin của Điềm Điềm đó.”
Anh đi vào, đứng ở bên cạnh nhìn một lát, “Bánh kem này là cho người ăn sao?”
Tôn Điềm Điềm sửng sốt, ngẩng đầu trừng mắt liếc Lâm Cảnh một cái, “Dù sao cũng không phải cho anh ăn.”
Lâm Cảnh nhướng mày, cầm lấy cái muỗng bên cạnh múc một miếng bánh kem.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)