Thẩm Niệm Thâm thân thể cứng đờ, quay đầu lại liền thấy Tôn Điềm Điềm đứng ở phía sau đang cười khanh khách nhìn anh.
Thẩm Niệm Thâm nhìn cô, "Sao lại tới đây? Không phải đã nói không tới sao?"
Tôn Điềm Điềm cong cong mi mắt, nói: "Em muốn tới mà, em nhớ anh."
Hai tay cô ôm eo Thẩm Niệm Thâm, ngẩng đầu cười tủm tỉm nhìn anh.
Hai người nhìn nhau một lát, Thẩm Niệm Thâm rốt cuộc cũng cười đáp lại, giơ tay xoa xoa đầu cô, "Ăn cơm chưa?"
Tôn Điềm Điềm lắc đầu, "Chưa ăn."
Cô ra cửa từ sáng sớm, mẹ còn chưa kịp làm bữa sáng, cô chờ không nổi liền chạy ra ngoài trước.
Thời điểm ra cửa còn nghe thấy mẹ ở phía sau cảm khái: Con gái trưởng thành rồi, không giữ được nữa.
"Không cần, ăn ở nhà là được rồi." Tôn Điềm Điềm ôm cánh tay Thẩm Niệm Thâm, đầu hướng về phía trước nhìn thoáng qua một cái, trong nồi nấu mì trứng rất thanh đạm.
Thẩm Niệm Thâm nói: "Bà ngoại không ăn cay được, bình thường anh đều nấu đồ ăn tương đối thanh đạm cho bà."
Tôn Điềm Điềm cười, nói: "Dù sao đồ anh nấu em đều thích."
Thẩm Niệm Thâm làm cơm sáng, Tôn Điềm Điềm liền ngoan ngoãn ở bên cạnh đợi, hai người câu được câu không mà nói chuyện.
Bà lão ngồi bên ngoài phòng khách đột nhiên nghe thấy trong phòng bếp truyền đến tiếng cười của Tôn Điềm Điềm.
Bà có chút tò mò, hai đứa nhỏ này đang nói chuyện gì mà vui đến vậy, vì thế bà liền từ trên sô pha đứng dậy định đi đến phòng bếp xem thử.
Kết quả vừa mới đến cửa phòng bếp liền hoảng sợ, cháu ngoại nhà bà cư nhiên lại hôn cô bé nhà người ta!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)