Thẩm Niệm Thâm đột nhiên nổi giận, Tôn Điềm Điềm thật sự bị doạ sợ, đến động đậy cũng không dám, cô ngồi ở đó, đôi mắt tròn xoe nhìn anh chằm chằm.
Hai người bọn họ ở bên nhau 6 năm, Thẩm Niệm Thâm chưa từng giận cô, cũng không bao giờ hung dữ, hôm nay là lần đầu tiên. Tôn Điềm Điềm lần đầu thấy anh phát giận, có chút hơi sợ, nhỏ giọng nói: “Em thật sự ăn no…”
“Em là bụng chim sao?”
Tôn Điềm Điềm: “…”
Thẩm Niệm Thâm trầm mặt không vui liếc nhìn cô một cái, sau đó cầm đĩa lên đưa cho cô, “Ăn cơm cho đàng hoàng, từ hôm nay trở đi, mỗi bữa cơm phải ăn hai chén, không ăn xong không cho rời bàn, anh sẽ trông chừng em ăn.”
Tôn Điềm Điềm: “…”
Tôn Điềm Điềm ngẩn ra nửa ngày, sau đó mếu máo, vô cùng thương tâm mà nói: “Nhưng em muốn xinh đẹp một chút.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)