Bác sĩ “ừ” một tiếng, “Trước mắt không có vấn đề gì, nhưng tốt nhất vẫn là nằm viện quan sát hai ngày.”
“Được, bây giờ tôi đi làm thủ tục nhập viện.”
“Được.”
Đã hơn hai giờ sáng, bệnh viện im ắng, có rất ít người.
Tôn Điềm Điềm đi làm tục nhập viện cho bà ngoại, lúc chuẩn bị đến phòng bệnh thăm bà ngoại, phát hiện người phụ nữ kia vẫn còn đứng ở trêи hành lang.
Tôn Điềm Điềm nhíu mày, đi qua đó, “Sao bà còn chưa đi? Thật sự muốn tôi gọi cảnh sát tới sao?”
Dương Anh có chút co quắp đứng ở đó, bà ta nhìn Tôn Điềm Điềm, không khỏi siết chặt lòng bàn tay, sau một lúc lâu mới đủ dũng khí nói: “Bác có thể nói chuyện với con không?”
Tôn Điềm Điềm liếc nhìn bà ta một cái, mím môi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)