Sinh nhật lần này của Tôn Điềm Điềm vừa cảm động vừa vui vẻ, ban đêm về nhà, ngồi trêи xe cô vẫn luôn cười tủm tỉm nhìn chằm chằm chiếc nhẫn trêи tay mình, lại còn thường hay ngây ngô cười hai tiếng.
Thẩm Niệm Thâm ở bên cạnh lái xe, nghe thấy Tôn Điềm Điềm cười liền nghiêng đầu nhìn cô, Tôn Điềm Điềm cong cong khóe miệng, đôi mắt cũng cong thành hình trăng non xinh đẹp. Cô cười rất ngọt, đầu nghiêng qua nghiêng lại để đổi góc độ, vô cùng chuyên chú nhìn nhẫn kim cương của mình.
Thẩm Niệm Thâm nhìn Tôn Điềm Điềm cười, đáy lòng một mảnh mềm mại, trong mắt cũng không khỏi nhiễm vài phần ý cười.
Xe dừng lại trước đèn đỏ, Tôn Điềm Điềm bỗng nhiên nghiêng đầu, tiến đến trước mặt Thẩm Niệm Thâm, ôm chặt lấy cánh tay anh, cô ngửa đầu, cười tủm tỉm hỏi: “Anh chuẩn bị từ khi nào vậy?”
Vừa rồi quá kϊƈɦ động quá hạnh phúc, cô cái gì cũng chưa kịp hỏi.
Thẩm Niệm Thâm nhìn cô cười, thấp giọng nói: “Đã chuẩn bị từ rất sớm.”
Thẩm Niệm Thâm nhìn Tôn Điềm Điềm hốc mắt đầy nước, đôi mắt không khỏi cũng có chút cay cay, anh cúi đầu, in một nụ hôn ôn nhu lên trán cô, giọng nói khàn khàn, “Rất xin lỗi, làm em đợi lâu rồi.”
Tôn Điềm Điềm lắc đầu, ngẩng đầu nhìn anh, “Chúng ta còn có thời gian cả đời để ở bên nhau.”
Thẩm Niệm Thâm “ừm” một tiếng, ánh mắt vô cùng nghiêm túc, “Đúng vậy.”
Ngày tháng còn rất dài, bọn họ còn thời gian cả đời để yêu nhau ở bên nhau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)