Mạc Hoài: “...”
Tôi tiếp tục lải nhải: “Vả lại, chúng ta thừa hưởng nhiều tài sản như thế, nếu chưa kịp tiêu hết mà đã chết thì chẳng phải là quá thiệt thòi sao? Cậu nghĩ mà xem, làm vậy có xứng đáng với công sức bao năm của bố cậu không? Chúng ta phải tận dụng 5 năm này, thoải mái tiêu xài, nghiêm túc tiêu xài, ra sức tiêu xài, đem tiền của bố cậu tiêu không còn một xu, rồi lúc đó mới có thể yên tâm đi chết được.”
“Hiểu rồi, tôi ký.” Mạc Hoài lười nghe tôi lải nhải tiếp, cầm bút ký tên mình một cách qua loa.
Nhưng chữ viết ra vẫn rất đẹp.
Tôi xé tờ giấy ghi chú rồi bỏ vào túi tài liệu, trịnh trọng cất vào két sắt ở phòng làm việc.
“Sau này, nếu cậu đạt điểm tuyệt đối, hãy mang bảng điểm về khoe với tôi. Nếu cậu làm được việc tốt, tôi sẽ dành cả bài diễn văn để khen cậu. Nếu cậu đi xa, tôi sẽ ở nhà chờ cậu về.” Tôi nghiêm túc nói.
Mạc Hoài hơi ngây ra.
“Vậy nên, trước khi thỏa thuận có hiệu lực, chúng ta hãy hứa với nhau, không được tự hành hạ bản thân, không được tự sát, dựa vào nhau mà sống, không rời bỏ nhau, thế nào?” Tôi đưa tay về phía cậu.
Cậu hơi ngừng lại một chút mới nắm lấy tay tôi, thấp giọng: “Thành giao.”
Năm đó, tôi hai mươi ba tuổi, Mạc Hoài mười ba tuổi.
Tôi mất đi người mình yêu nhất, còn cậu mất đi bố mẹ.
Khi một người không muốn sống như tôi gặp một người cũng không muốn sống như cậu, không ngờ lại sinh ra chút ý chí để sống tiếp.
Dù cho chúng tôi chẳng mấy thân quen, nhưng vẫn quyết định nương tựa vào nhau mà sống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)