Tôi bỗng nhớ lại ngày đầu tiên gặp Mạc Trầm. Khi tôi giới thiệu tên mình, ánh mắt anh vốn dĩ bình lặng bỗng ánh lên tia sáng, dịu dàng đến mức như có thể làm tan chảy mọi thứ.
Tôi cúi đầu giả bộ thẹn thùng, trong lòng nghĩ: Đàn ông lớn tuổi đúng là dễ bị lừa, nhanh như vậy đã bị tôi mê hoặc rồi.
Sau đó, là chuỗi ngày theo đuổi cuồng nhiệt, nuông chiều vô điều kiện.
Từ nhỏ tôi đã tính toán rất kỹ lưỡng, nhưng chưa từng có giây phút nào tôi nghi ngờ về tình yêu của Mạc Trầm dành cho tôi.
Tôi luôn luôn tin chắc rằng, anh thật sự yêu tôi.
“Bố mẹ em quen biết từ nhỏ trong cô nhi viện, nương tựa vào nhau mà sống, chưa từng có một ngày rời xa nhau. Bố em yêu mẹ em sâu sắc, khi bà ấy mắc bệnh nan y, ông ấy đã bất chấp tất cả, muốn cùng bà ra đi. Nhưng mẹ em đã khóc cầu xin, nói rằng người tự sát sẽ không thể lên thiên đường. Nếu bố em chọn tự sát, họ sẽ không bao giờ gặp lại nhau. Nhưng nếu ông ấy sống tốt, bà nhất định sẽ kiên nhẫn chờ đợi ông trên thiên đường. Bố em đau khổ tột cùng, nhưng vẫn phải đồng ý.”
Mạc Hoài cúi đầu nhìn tôi, trong mắt đầy vẻ thương hại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

