Thiếu niên lớn lên từng ngày, lúc trước chỉ cao đến vai tôi, hiện tại thì tôi phải ngẩng đầu mới có thể nhìn thấy cậu. Từ cánh tay nhỏ gầy yếu, đến cánh tay mơ hồ lộ ra những đường nét của cơ bắp, từ chỉ có thể đắp chăn cho tôi, đến khi có thể dễ dàng ôm tôi vào phòng.
Ngũ quan của cậu ngày càng tinh tế, không có chút dấu hiệu nào của việc dậy thì thất bại, đẹp đến mức khiến tôi có chút ghen tị.
Tuổi thanh xuân là vậy, mỗi ngày tràn đầy sức sống, bừng bừng tỏa sáng. Còn người lớn chúng ta, thứ tăng lên mỗi ngày chỉ là mỡ thừa, nếp nhăn, áp lực và mệt mỏi.
Lại một lần nữa bị Mạc Hoài ôm lên giường, tôi khép hờ mắt, mơ màng hỏi: "Hình như đã lâu rồi tôi không đến trường đón cậu tan học."
Mạc Hoài cúi đầu nhìn tôi, khẽ "Ừ" một tiếng.
Tôi thở dài: "Tôi như vậy... có phải rất giống kẻ nghiện rượu không?"
Sắc mặt cậu ấy không thay đổi: "Chị vốn đã là như vậy."
Tôi có chút không cam lòng: "Nhưng rõ ràng tôi không thích uống rượu chút nào, đắng ngắt, khó nuốt, uống xong đầu còn đau như muốn nổ tung."
Mạc Hoài cau mày kiểm tra nhiệt độ trên trán tôi, sau khi xác nhận tôi không sốt, đầu mày cậu mới giãn ra: "Vậy thì sau này đừng uống nữa."
Mạc Hoài đưa tay xoa nhẹ tóc tôi: "Vậy nên, ngoan, đừng khóc nữa."
….Ngoan?
Cái giọng điệu này, sao mà giống như đang dỗ dành cô gái nhỏ vậy?
Nhưng rõ ràng lão nương đây mới là người giám hộ của cậu mà!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


