01
Hai chúng tôi mặc dù biết nhau từ rất lâu nhưng dù sao cũng chưa sống cùng nhau, đến khi xác định quan hệ mới phát hiện đủ loại vấn đề. Nói ví dụ, ham muốn khống chế của gã này tương đối mạnh.
Tôi có một thói quen, cùng người khác vào nhà hàng tôi sẽ đẩy cửa ra trước, sau đó giữ cửa cho người khác đi vào.
Hắn lại không vui: “Em có thể đến muộn một chút để anh chờ em”.
Được thôi. Tôi đành phải ở nhà căn giờ đến muộn mười phút.
Chúng tôi ra ngoài tất cả chi tiêu đều là hắn trả. Tôi cảm thấy ngại, tranh trả tiền, bị hắn ngăn cản. Có một lần tôi thanh toán tiền nhân lúc hắn vào nhà vệ sinh, hắn về tức giận đến xanh cả mặt.
Mua hai chai nước khoáng, đang chuẩn bị vặn nắp, thấy hắn nhướng mày lập tức làm bộ yếu đuối: “Em không mở được”.
Hắn cầm lấy, mở nắp cắm ống hút đưa cho tôi, tiện tay vỗ vỗ đầu tôi, xem ra tâm tình hết sức vui vẻ.
Đàn ông có lúc đúng là non nớt.
02
Trước kia một chị cùng trường nói với tôi khi vừa tới Bắc Kinh chị rất không thích ứng.
“Hẹn bạn năm rưỡi ăn cơm, ba giờ đã bị kéo ra khỏi nhà. Chị không hiểu sao phải đi sớm như vậy. Bọn chị lên xe buýt, chị cảm thấy xe buýt đi lảo đảo, qua mấy chiếc cầu, lại qua mấy con sông, chị không biết có phải bắt nhầm xe đến Thiên Tân hay không. Đến lúc xuống xe, bạn chị nói với chị còn phải bắt hai chuyến tàu điện ngầm nữa. Khi đó chị suy sụp luôn, ngồi dưới đất khóc lớn, vừa khóc vừa nói tại sao Bắc Kinh lại rộng như vậy chứ”.
Tôi coi như chuyện cười, cười ha ha một hồi lâu.
Lúc đến Bắc Kinh mới biết là thật, không hề khoa trương một chút nào.
Năm đầu tiên hắn ở khu Hải Điện, tôi ở khu Triêu Dương, mỗi lần chúng tôi muốn gặp nhau phải bắt xe mất hai tiếng.
“Sao em cứ cảm thấy như đang yêu xa nhỉ?”
Hắn gật đầu: “Anh cũng cảm thấy thế”.
Chẳng bao lâu sau hắn mua một chiếc xe.
“Lãng phí tiền làm gì?”
“Anh sợ em vất vả quá”.
Tôi hết sức cảm động.
Nhưng chúng tôi nhanh chóng phát hiện, Bắc Kinh giờ cao điểm không khác gì một nồi cháo đặc, xe tắc ứ trên đường gần như không thể di chuyển được.
Hắn đi làm về tới đón tôi đi ăn cơm, đợi mãi không thấy hắn đến, tôi gọi điện thoại cho hắn: “Anh đến đâu rồi?”
“Tắc ở đầu phố mới”.
Một tiếng sau tôi lại gọi điện thoại cho hắn: “Đến đâu rồi?”
“Vẫn ở đầu phố mới”.
Lại một tiếng nữa: “Đến đâu rồi?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

