Hàng năm về ăn tết ở quê, cả nhà lúc nào cũng chuẩn bị sẵn một tiết mục giải trí: cười nhạo kẻ không biết chơi mạt chược là tôi. Trong mắt mọi người, kẻ không biết chơi mạt chược là vô cùng đáng xấu hổ. Ngày lễ ngày tết, ăn cơm xong cũng là lúc bàn mạt chược được dọn lên, bốn người quây quanh cái bàn, chỉ còn mình tôi ngồi trên sofa lặng lẽ chơi với lũ trẻ. Tình hữu nghị của tôi với cháu bé được tạo thành từ đó. Những người lớn khác đều mải chơi mạt chược, chỉ có tôi chơi cùng nó. Cháu bé hỏi tôi: “Sao cô không chơi mạt chược với mọi người?”
“Em không thích học thôi.”
Người nào đó: “Nghĩa là khả năng học hỏi kém.”
Tôi: “…”
Mẹ F: “Kệ nó, đánh xong ván này con vào chơi đi.”
Người nào đó lập tức ngăn cản: “Không được. Cô ấy mà chơi thì bao nhiêu tiền con thắng được mất hết!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)