01
Lúc yêu chúng tôi chia tay một lần. Hắn thường xuyên phải đi công tác, mỗi lần đi là một hai tháng, không có nhiều thời gian ở bên tôi, tôi luôn cô đơn một mình.
Bị ốm sốt 42 độ, sợ mình sẽ chết, tôi cố gượng bò lên một mình bắt xe đến bệnh viện.
Có một lần tôi suy sụp, hình như là kỉ niệm một năm yêu nhau, vốn hẹn cùng tổ chức nhưng hắn nhận được thông báo đột xuất phải đi. Lúc hắn chuẩn bị hành lí, tôi đột nhiên khóc. Tôi biết hắn trọng sự nghiệp, cũng biết hắn không làm khác được, tôi hiểu hết, nhưng tôi vẫn cảm thấy tủi thân, chỉ muốn khóc một trận thỏa thích. Hắn ôm tôi mặc cho tôi khóc, chờ tôi thút thít cuối cùng ngừng nước mắt, đột nhiên hắn nói, nếu em thật sự đau khổ như vậy thì chúng ta chia tay nhé. Giọng hắn đặc biệt bình tĩnh. Rất kì quái, trong nháy mắt đó tôi cũng rất tỉnh táo, lau khô nước mắt nói tốt. Hắn nhanh chóng nộp tiền thuê nhà một năm tiếp theo cho tôi, chuyển đồ của mình đi, thế là chúng tôi chia tay.
Hai tháng sau Hách Ngũ Nhất nghe nói hắn và tôi chia tay, tức giận chạy đến tìm hắn, vốn muốn đánh hắn một trận, lúc gặp mặt lại suýt nữa không nhận ra, hốc hác như cái xác không hồn. Hách Ngũ Nhất về nói với tôi, làm lành đi, đó là hắn không nỡ để bạn tủi thân, hắn thật sự yêu bạn đến thảm rồi.
Anh trai tôi mách nước cho hắn, nói em gái anh mềm lòng, chú tìm lí do nào đấy gửi tin nhắn cho nó, nhắn đi nhắn lại là xong chuyện. Cuối cùng hắn nhắn tin cho tôi: “Vốn định nhắc em trời lạnh phải mặc nhiều áo, nhưng... mẹ nó, đợi một tuần mà trời vẫn nắng to”.
Tôi đọc tin nhắn vừa khóc vừa cười.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

