9.
Ở ngoài, hình tượng của lão F là thanh niên năm tốt tiêu chuẩn, đi đâu cũng cao ngôi bóng trán. Nhưng các bạn tuyệt đối không được để bề ngoài của lão lừa gạt đâu, tính cách người này vừa tùy hứng, hay càu nhàu, mắc bệnh sạch sẽ và rất khó chiều.
Lão không bao giờ cho người ngoài mượn sách vì sợ người khác giở sách làm quăn mép của mình; người ngoài không được vào phòng của lão, nhà có trẻ con đến chơi, việc đầu tiên lão làm là đi khóa cửa; trước đây lão nuôi một con chó vàng, dắt ra ngoài chơi gặp phải người muốn xoa đầu nó, lão không cho còn mắng người ta: bị điên à mà muốn xoa đầu chó nhà tui?
Hồi đi học có lần lớp tôi tổ chức đi ăn đồ nướng ngoài trời, chúng tôi đều dùng bát đũa ăn một lần, chỉ có mình lão là tự - mang – bát – đũa –đi! Lúc nấu có người muốn ăn thử xem thịt gà đã chín chưa, bạn ngồi cạnh lão thuận tay lấy luôn đũa mà lão mang đi để gắp thịt, lão này liền quẳng luôn đôi đũa đi rồi không thèm ăn uống gì nữa, tình hình rất căng.
Chúng tôi ở với nhau, tôi cứ nghĩ tính cách cẩn thận thái quá của lão chắc chắn sẽ gây ra không ít mâu thuẫn. Ai ngờ hoàn toàn không như vậy, lão để mặc tôi từng bước xâm chiếm thế giới riêng tư của lão. Không ngờ lão có thể chịu được tôi uống nước bằng cốc của lão, dùng bát đũa của lão, mặc áo phông của lão, không những thế còn bị nhiễm vô số thói quen xấu của tôi: nằm ườn ăn sáng trên giường với tôi, nằm trên nền nhà đọc sách, ngồi trên sofa hết cả một buổi, đứng không ra đứng ngồi không ra ngồi. Như lão nói thì là: “Thói quen duy trì từ nhỏ đến giờ bị phá hủy hết trong tay em rồi!”
Tôi nói: Tính cách trước kia của anh khiến người ta điên đầu, bây giờ thì đáng yêu đến không chịu nổi~~
Nhưng lão không ngờ tôi lại chủ động đến Bắc Kinh tìm lão. Lúc đó tôi không nói cho lão biết là tôi đã từ chức, chủ yếu là vì tôi nghĩ, nếu tự nhiên chạy đến trước mặt người ta nói: “Em đã từ chức và đến đây là vì anh đó…” thì rất đáng sợ.
Sau khi đến Bắc Kinh và sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa tôi mới gọi điện cho lão. Lão nghĩ tôi đến Bắc Kinh là đi công tác.
Chúng tôi hẹn cuối tuần gặp nhau.
Tôi tìm nhà trên mạng, đến Bắc Kinh một cái là dọn vào đó ở luôn. Khi đó còn trẻ, không có kinh nghiệm đi thuê nhà, cơ bản không nghĩ đến chuyện phải xem giấy chứng nhận nhà đất gì đó. Sau này tôi mới biết người cho tôi thuê nhà chỉ là tên cò nhà đất, thấy tiền là sáng mắt, để lừa tiền thuê nhà của tôi, hắn giấu chủ nhà thật gọi tôi đến thuê. Tôi mới ở trong nhà đó được hai ngày thì chủ nhà đến gõ cửa.
Gia đình này có sáu người, chủ cho thuê không nói nhiều mà muốn tôi lập tức dọn ra ngoài, nếu không sẽ báo cảnh sát.
Tôi bị đuổi ra thật. Mười hai giờ đêm, kéo hai va ly hành ly to oạch đứng giữa đường, đầu đau như búa bổ, không biết đi đâu về đâu.
Đành gọi điện cho lão. Lão phóng tới, thấy tôi kéo hành lý không chốn nương thân, nổi giận đùng đùng!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

