01
Có hôm mua trái cây ở gần nhà, bên cạnh có một chàng trai cũng mua trái cây. Tôi chăm chú chọn đào vàng F kun thích ăn, chợt thấy người bên cạnh hỏi: “Đây là quả gì?”
Tôi nhìn quanh, xác định anh ta hỏi tôi chứ không phải ông chủ, thế là đáp: “Đào vàng”.
“À”. Anh ta gật đầu, lại hỏi: “Không?”
“Ơ... Tùy khẩu vị mỗi người”.
“Em thích không?”
“Tạm được”.
Tôi mua xong đi, anh ta xách một túi đào vàng đuổi theo: “Có thể cho anh số điện thoại không? QQ cũng được, anh muốn kết bạn với em”.
“Không sao, anh chỉ muốn kết bạn thôi mà”. Anh ta đưa đào vàng và danh thiếp cho tôi rồi đi.
Tôi cầm hai túi vàng đào đi về nhà mà không hiểu ra sao. Kể lại chuyện thần kì vừa trải qua cho F kun nghe, hắn khinh thường: “Tặng đào vàng? Ki bo thế!”
Vừa nói còn vừa nhìn danh thiếp của người ta đầy chán ghét: “Giám đốc X công ty Y”.
Tôi cầm lên xem: “A, còn là giám đốc cơ đấy! Anh không cần ghen đâu”.
Hắn cười lạnh hai tiếng ha ha: “Anh lại non nớt như vậy sao?”
Tôi tiện tay ném tấm danh thiếp lên bàn, đi vào bếp rửa đào cho hắn. Mấy ngày sau tôi đột nhiên nhớ tới việc này, phát hiện tấm danh thiếp trên bàn đã biến mất. Hỏi hắn, hắn nói giống như vô tình: “Vứt rồi. Anh dọn bàn không cẩn thận làm đổ nước vào đấy”.
Gã này bình thường có bao giờ chịu chủ động dọn dẹp nhà cửa đâu cơ chứ, còn “không cẩn thận” làm đổ nước nữa, cố ý thì cứ nói thẳng lại còn lí do lí trấu.
02
Ăn tết về nhà. Nhà F kun là một gia tộc lớn, bác trai bác gái, chú thím cậu mợ, anh chị em họ, cháu gái cháu trai, cơ bản ngày nào cũng có người đến chúc tết, cộng thêm bạn bè đồng nghiệp của cha F kun thì còn nhiều nữa. Cha F kun hết sức nghiêm khắc, cho nên ở nhà hai đứa đều phải giả vờ ngoan ngoãn, mỗi ngày sáu rưỡi rời giường, ngồi trong phòng khách ngáp liên hồi trợn mắt to nhìn mắt nhỏ.
Có người đến, mẹ F đuổi hai đứa đi rửa trái cây. F nhìn người bên ngoài, nói: “Có giống plants vấn đề zombie không?”
Tôi: “Gì cơ?”
Hắn: “Lại một đợt zombie đến tấn công”.
Tôi phì cười: “Cẩn thận cha nghe thấy cho anh ăn đòn đấy”.
“Chúc tết thế này thật phiền phức, nên đơn giản hoá trình tự”.
“Đơn giản hoá thế nào?”
“Dùng điện thoại di động gửi voucher mua quà, tự mình đến siêu thị chọn quà”.
“Phù...”
“Tiền mừng tuổi trẻ con gửi thẳng vào tài khoản”.
Lúc này cha F gọi hai đứa vào giới thiệu: “Đây là bác Trần...”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

