Ban đầu Cố Đông Kình chỉ định trêu cô cho vui. Nhưng khi nghe những điều Tô Dao nói ra gần như trùng khớp với suy nghĩ trước đó của mình, trong lòng anh không khỏi rung động. Ánh mắt nhìn cô cũng vì thế mà thay đổi rõ rệt.
Tô Dao chớp chớp mắt: “Sao vậy, giám đốc Cố?”
Chẳng lẽ bị cô nói cho… ngơ luôn rồi?
Nói đi cũng phải nói lại, lời cô đâu phải hoàn toàn bịa đặt. Tất cả đều có căn cứ cả.
Cố Đông Kình hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn về phía mỏ khoáng ở xa xa: “Làm đường… rốt cuộc là vì tốt cho mỏ hay là để cô đi lại cho tiện?”
Anh đã biết người xây nhà ở đây chính là Tô Dao.
Bị nói trúng tim đen, Tô Dao cười hì hì, chẳng hề xấu hổ: “Làm đường mà, lợi cho hiện tại, ích cho muôn đời. Đường tốt lên rồi thì anh tốt, tôi tốt, mọi người đều tốt cả.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


