Tô Dao đúng là không bỏ lỡ bất cứ cơ hội kiếm tiền nào.
Cố Đông Kình nhìn gương mặt trắng như sứ của cô, nụ cười ngây thơ vô hại ấy… nếu không biết con người thật của cô không hề đơn thuần như vẻ ngoài, có lẽ hắn đã tin rằng trước mặt mình chỉ là một cô gái nhỏ hiền lành vô hại. Ánh mắt hắn lướt qua tay chân nhỏ nhắn của Tô Dao.
Tô Dao tặc lưỡi một tiếng: “Anh nghĩ tôi không làm được à?”
Nói xong, cô cong môi cười: “Quên tôi kiếm được khoản tiền đầu tiên từ anh như thế nào rồi sao?”
Nghe vậy, trong đầu Cố Đông Kình lập tức hiện lên một hình ảnh. Một cô gái thân hình nhỏ bé lại bế thốc một người đàn ông hơn một trăm năm mươi cân như hắn lên.
Cố Đông Kình hít mạnh một hơi.
Cô làm ra vẻ tiếc nuối, leo lên xe đạp chuẩn bị rời đi.
Cố Đông Kình day nhẹ trán, cảm thấy đầu hơi đau: “Cô muốn bao nhiêu tiền?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



