Lưu Nhị Cẩu dĩ nhiên là không phục. Nhưng hắn cũng biết, hiện tại hắn không đấu lại được Tô Dao.
Không biết con điên Tô Dao này bị làm sao, từ khi không còn ngốc nữa thì còn đáng sợ hơn trước. Nếu muốn báo thù, hắn tuyệt đối không thể đối đầu trực tiếp với cô…
Trong lòng Lưu Nhị Cẩu tính toán chuyện quân tử báo thù mười năm chưa muộn.
Bên này Tô Dao thì cơn buồn ngủ ập tới, gần như không chịu nổi nữa. Cô liên tiếp ngáp mấy cái, liếc nhìn bốn chị em nhà họ Tô lúc này không còn ôm nhau nữa mà đang đứng ngay ngắn bên cạnh: “Gì vậy? Định bám lấy tôi à?”
Trước đây 998 từng nói với cô, kịch bản cuộc đời nhân vật này chính là nuôi lớn mấy chị em nhà họ Tô, sau đó cô độc già chết trong viện dưỡng lão.
Hoàn thành sứ mệnh của cả đời này.
Dĩ nhiên Tô Dao không chấp nhận cái gọi là kịch bản đó. Nhưng tình hình trước mắt dường như mấy chị em này đều xem cô như cọng rơm cứu mạng?
Vậy chẳng lẽ trong cõi mờ mịt, cô vẫn không thể thoát khỏi số phận do Chủ Thần sắp đặt?
Cô khẽ cười nhạt, lại ngáp một cái rồi bước đi.
Tô Hồng Nhạn, Tô Hồng Mai và mấy người kia không dám theo chỉ có thể trông mong nhìn Tô Dao.
Tô Dao đi được vài bước, cảm nhận được ánh mắt phía sau gần như muốn thiêu cháy mình, cô lạnh lùng nói: “Ở một đêm rồi đi.”
Đây đã là nhượng bộ lớn nhất mà cô có thể làm lúc này. Nhưng dù chỉ vậy thôi, mấy chị em nhà họ Tô cũng mừng rỡ vô cùng.
Chị cả cho phép họ đi theo!
Chỉ cần qua được đêm nay, đợi đến ban ngày là ổn rồi…
Mấy người lập tức đáp “được” rồi nhanh chóng chạy theo. Tô Hồng Nhạn còn không quên kéo Lưu Nhị Cẩu đang bị trói cổ tay bằng áo đứng dậy.
Tô Dao liếc nhìn mấy người phía sau, không nói gì.
Đến nhà Tô Kiến Chương, cô mở cửa một căn phòng trống để mấy chị em tạm ngủ ở đây một đêm. Còn Lưu Nhị Cẩu thì giao cho cô xử lý. Mấy chị em không ai phản đối.
“Được rồi, đi ngủ đi.” Nói xong Tô Dao quay người rời đi.
“Cái đó… chị cả…” Tô Hồng Mai đuổi theo.
Tô Dao dừng bước, ánh mắt nhàn nhạt nhìn người đối diện: “Có việc?”
“Không… tối nay… cảm ơn chị…” Tô Hồng Mai cúi đầu, rất khó khăn mới nói ra lời cảm ơn: “Nếu không có chị… Tứ Nha… Tứ Nha nó… hậu quả… hậu quả…”
Cô không nói tiếp được. Cô đã 17 tuổi, đương nhiên biết nếu một cô gái bị một người đàn ông mang đi thì sẽ xảy ra chuyện gì. Đặc biệt người đó lại là loại côn đồ như Lưu Nhị Cẩu. Kết cục càng không khó tưởng tượng. Vì vậy bất kể thế nào, ơn cứu mạng tối nay của Tô Dao cũng đủ để Tô Hồng Nhạn ghi nhớ cả đời.
Còn việc Tô Hồng Mai lúng túng như vậy…
Có lẽ cũng vì trước kia khi Tô Hồng Cầm bắt nạt Tô Dao, dù cô có ở đó nhưng chưa từng giúp Tô Dao nói một lời.
Bây giờ Tô Dao không chỉ cứu Tô Hồng Nhạn mà còn cho họ ở nhờ một đêm khiến Tô Hồng Mai xấu hổ vô cùng.
Tâm tư của cô gái nhỏ quá dễ nhìn ra.
Tô Dao chỉ cần nhìn một cái là hiểu. Cô ngáp một cái, “ừ” một tiếng rồi quay về phòng.
…
Bên phía nhà lớn họ Tô.
Dù xảy ra chút chuyện nhưng mọi người đều vừa mệt vừa sợ, bị dọa đến kiệt sức nên nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Còn ở nhị phòng nhà họ Tô, tức là nhà Tô Đại Tráng. Trong căn phòng phụ vốn là nơi mấy chị em nhà họ Tô ngủ. Tô Hồng Cầm một mình chiếm cả cái giường lớn, vui đến mức không ngủ được. Mấy con nha đầu chết tiệt đó muộn thế này còn chưa về. Tốt nhất là vĩnh viễn đừng về nữa. Như vậy cô ta sẽ trở thành đứa con gái duy nhất của cha mẹ.
Sau này ăn cơm cũng không cần tranh với mấy con nha đầu đó nữa.
Biết đâu bà nội vui, còn cho phép cô ta ngồi lên bàn ăn cùng người lớn?
Dù sao cả nhà cũng đang trông chờ cô gả cho người thành phố, làm rạng danh nhà họ Tô.
Nghĩ đến người thành phố, Tô Hồng Cầm lại nhớ đến người đàn ông lái ô tô đến trước cửa nhà hôm nay.
Không chỉ có ô tô, anh ta còn rất đẹp trai, thân hình cao lớn, gương mặt anh tuấn. Dù trông có vẻ lạnh lùng khó gần nhưng người thành phố có tiền hình như đều như vậy. Nếu cô ta có thể gả cho anh ta, sau này không chỉ ngẩng cao đầu ở nhà họ Tô. Ngay cả ở thị trấn, cô ta cũng có thể đi ngang dọc.
Cái gì mà con gái trưởng trấn?
Cũng chẳng đáng là gì.
Tô Hồng Cầm càng nghĩ càng kích động, trong lòng ngứa ngáy khó chịu.
“Đáng chết… Tô Dao sao lại quen được người thành phố?” Cô ta ôm chăn bông rách lật người, nhìn về phía chỗ trước đây Tô Dao ngủ rồi thấp giọng chửi: “Nhưng mà một mình một phòng đúng là tốt thật. Ngay cả chửi người cũng không ai biết.”
Tô Hồng Cầm càng nghĩ càng thấy mấy chị em Tô Hồng Mai chết ở ngoài kia chỉ có lợi cho mình. Ôm theo suy nghĩ đó, cô ta tưởng tượng ra đủ thứ cuộc sống khi nhà họ Tô chỉ còn mình. Cuối cùng mới chìm vào giấc ngủ.
…
Trời vừa hửng sáng.
Ngôi làng ngủ suốt đêm lại bắt đầu hoạt động.
Người dậy sớm ra đồng làm việc khi đi ngang cây đa lớn ở đầu làng, phát hiện dưới gốc cây có một người đàn ông nằm trần truồng.
Dân làng lấy gan lại gần nhìn.
Ôi chao!
Chẳng phải là Lưu Nhị Cẩu bị cả làng ghét bỏ sao?
Sao hắn lại ngủ ở đây?
Mà còn không mặc quần áo?
Chuyện này không ổn chút nào.
Người dân lập tức hô to, gọi người đi tìm đội trưởng sản xuất.
Không lâu sau, Lâm Kiến Quốc dẫn người đến. Dân làng xem náo nhiệt lập tức nhường đường. Nhìn thấy Lưu Nhị Cẩu dưới gốc cây, khóe miệng Lâm Kiến Quốc co giật liên tục.
Lâm Kiến Quốc lấy một xô nước, tạt thẳng lên đầu Lưu Nhị Cẩu để đánh thức hắn: “Lưu Nhị Cẩu! Lưu Nhị Cẩu!”
Lưu Nhị Cẩu mơ mơ màng màng mở mắt. Thấy khuôn mặt Lâm Kiến Quốc phóng to trước mặt, hắn theo bản năng lùi lại, hai tay ôm đầu: “Đừng đánh tôi! Đừng đánh tôi!”
Lâm Kiến Quốc: ???
“Ai đánh mày? Lưu Nhị Cẩu, nói xem mày làm gì mà không mặc quần áo ngủ ở đầu làng? Muốn bị bắt đi à?”
Nếu là mấy năm trước, chuyện như thế này có thể bị bắt thật. Nhưng mấy năm gần đây thời thế thay đổi, chuyện này trong làng tự xử lý là được, không cần báo lên trên.
Lưu Nhị Cẩu coi như thoát một kiếp.
Nhìn rõ mặt Lâm Kiến Quốc, nghe lời đội trưởng, Lưu Nhị Cẩu mới nhận ra trời đã sáng, đêm đáng sợ đã qua. Nhớ lại lời Tô Dao nói với hắn trước khi ngất đi, hắn run rẩy đứng dậy.
“Đội trưởng, tối qua tôi uống say. Tôi tưởng mình về tới nhà nên cởi quần áo rồi lên giường ngủ.”
“Gì cơ? Ý mày là uống say rồi coi đây là nhà?”
“Chứ còn sao nữa? Không say thì tôi dám cởi đồ ngủ giữa đường sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)