Cô chẳng nói thêm gì, thậm chí cũng không khách sáo hỏi Cố Đông Kình có muốn ăn chút thịt gà không. Dù trong lòng cô đang ôm cả một con gà ăn mày, cô cũng chẳng có ý định chia ra. Một mình cô ăn rất ngon lành.
Cố Đông Kình vốn cũng không phải kiểu người ham ăn. Nhưng nhìn Tô Dao ăn ngon đến vậy, ánh mắt anh vẫn không nhịn được rơi xuống con gà đang được bọc trong lá sen trong tay cô.
Tô Dao phát hiện ra ánh nhìn của anh. Cô hơi ngẩng cằm lên: “Đổi chỗ nói chuyện?”
Đếm tiền?
Cô thích.
Cố Đông Kình gật đầu: “Lên xe.”
“Được thôi!”
Thế là ngay trước mặt bao nhiêu người, cô chui thẳng vào xe của Cố Đông Kình. Anh cài số lùi, trực tiếp lùi xe ra ngoài.
Tô Hồng Cầm đang đứng chặn phía trước: ????
Tô Dao liếc nhìn Tô Hồng Cầm ở xa xa rồi lại nhìn Cố Đông Kình bên cạnh, khóe môi khẽ cong lên, tiếp tục gặm chiếc đùi gà của mình.
Chiếc ô tô con gây ra động tĩnh rất lớn trong làng. Dù đỗ ở đâu cũng sẽ có người chạy theo vây xem. Cố Đông Kình dứt khoát lái xe ra bờ sông trong trấn, tìm một chỗ vắng người rồi mới dừng lại. Khi xe dừng, Tô Dao vừa ăn xong một cái đùi gà.
“Tiền mang đến chưa?” Tô Dao đi thẳng vào vấn đề.
Cố Đông Kình cũng không có ý định quỵt nợ. Anh lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm: “Trong này có năm nghìn tệ, còn một nghìn tiền mặt ở trong túi.”
Vì mang theo vài nghìn tệ tiền mặt rất bất tiện nên Cố Đông Kình đã gửi trước 5000 tệ vào ngân hàng. Còn 1000 tệ tiền mặt thì đủ cho Tô Dao chi tiêu bình thường.
Tô Dao nhìn qua, xác nhận con số trên sổ tiết kiệm không sai. Cô ném khúc xương xuống sông rồi đưa nửa con gà còn lại bọc lá sen cho Cố Đông Kình: “Tôi đi rửa tay rồi mới đếm tiền, nửa còn lại anh xử lý đi.”
Cô dùng tay sạch cất sổ tiết kiệm vào túi trong sát người, cong mắt cười rồi mở cửa xe bước xuống.
Men theo bờ dốc nhỏ bên sông, vài bước đã xuống tới mép nước rửa tay. Cố Đông Kình nhìn bóng người đang ngồi xổm bên sông, lại nhìn con gà bọc lá sen trong tay mình. Ánh mắt anh quét qua ghế phụ, cuối cùng lại dừng trên người Tô Dao.
Một cô gái nông thôn, lần đầu ngồi xe mà lại bình tĩnh và thuần thục như vậy?
Cố Đông Kình: …
Dù anh ăn hay không, cô vẫn chui vào xe, lấy túi tiền từ ghế sau đem ra mở và bắt đầu đếm tiền.
Mùi thơm từ con gà dưới lớp lá sen trong tay Cố Đông Kình đúng là rất hấp dẫn. Anh cũng không phải người làm bộ làm tịch. Anh nhanh chóng mở lá sen, học theo Tô Dao xé một cái đùi gà.
Tô Dao đang cúi đầu đếm tiền. Một cái đùi gà được đưa tới trước mặt cô. Cô hơi ngạc nhiên ngẩng đầu.
Cố Đông Kình nói: “Đùi gà là phần trẻ con ăn.”
Hả?
Vậy là anh coi cô như trẻ con sao?
Tô Dao cười, vỗ vỗ xấp tiền trong tay: “Có tiền rồi, còn sợ không mua được đùi gà à?”
Cô không nhận cái đùi gà anh đưa, tiếp tục cúi đầu đếm tiền.
Cố Đông Kình nhìn cô một cái rồi thôi, tự mình ăn. Vị gà vừa vào miệng là hương vị quen thuộc, mềm và thơm. Từ lúc còn trên núi, Cố Đông Kình đã biết tay nghề nấu ăn của Tô Dao rất tốt. Đừng nhìn cô gầy gò nhưng vậy nhưng cô dường như có một đôi tay rất thần kỳ. Bất kể thứ gì rơi vào tay cô cũng có thể trở nên tốt đẹp hơn.
Thức ăn…
Hoặc là người bị thương…
Nghĩ đến đây, Cố Đông Kình lại cúi mắt nhìn Tô Dao đang chăm chú đếm tiền. Thấy cô tập trung như vậy, trong lòng anh bỗng có chút cảm giác thất bại.
Chẳng lẽ anh còn không bằng một nghìn tệ?
Đáng tiếc Tô Dao đang bận đếm tiền, không biết suy nghĩ thật của người đàn ông bên cạnh. Nếu biết, cô chắc chắn sẽ trả lời không chút do dự.
Đương nhiên rồi.
Ai có thể so với tiền?
Ngay cả bản thân cô còn không tự tin rằng mình hơn được tiền.
Huống chi là đàn ông khác?
Đếm xong tiền, xác nhận không sai, cô kéo khóa túi lại. Ném túi ra sau lưng đeo lên rồi mở cửa xe bước xuống.
“Nếu sau này có cơ hội kiếm tiền, Cố tiên sinh nhớ chiếu cố tôi nhé!” Tô Dao đứng bên cửa xe, mỉm cười nhìn Cố Đông Kình trong xe. Vô cùng chân thành và nghiêm túc chào mời “dịch vụ” của mình.
“Chỉ cần cái này đủ.” Cô vỗ vỗ cái túi đựng tiền, tiếp tục cười nói: “Bắt cóc, làm vệ sĩ, cứu người hay hại người, trả thù gây sự… tôi đều nhận.”
Cố Đông Kình: …
Có ai nói chuyện thẳng thừng như cô không?
Cứu người… hại người… gây sự?
Cô không sợ bị bắt à?
“À đúng rồi.” Tô Dao vốn đã quay người đi, lại dừng bước quay đầu nói: “Xem như khách quen, anh tìm tôi được giảm giá tám phần! Có việc làm ăn nhớ giới thiệu nhiều nhé!”
Nói xong câu đó, cô thật sự phất tay rời đi, không mang theo một áng mây nào chỉ mang theo tiền của mình.
Dáng vẻ tiêu sái tự do ấy khiến Cố Đông Kình có cảm giác như đang nhìn thấy một nữ hiệp trong truyện cổ.
Ảo giác thôi.
Chắc chắn là ảo giác.
Anh dùng sức xoa xoa mặt mình rồi khởi động xe quay về mỏ khoáng.
…
Chuyện Cố Đông Kình lái ô tô đến tìm Tô Dao dù đã qua vài tiếng nhưng vẫn là tin tức gây chấn động.
Ở nhà họ Tô tại thôn Hạ Loan, cả nhà già trẻ đều đang chờ nhân vật chính Tô Dao trở về. Nhưng Tô Dao đã sớm quay về làng. Mang theo một túi tiền, cô không đến nhà họ Tô mà trở về nhà của Tô Kiến Chương. Cô dùng chiếc chìa khóa Tô Kiến Chương để lại, mở cửa bước vào căn phòng ông chuẩn bị cho cô.
Trong phòng có tiền của cô và cả những thứ cô vừa mua từ huyện.
Cô ném túi tiền Cố Đông Kình đưa vào chiếc rương rồi ra ngoài đun nước tắm.
Khi trời hoàn toàn tối, Tô Dao đã nằm trên giường.
Trong đầu cô đang suy nghĩ làm thế nào để kiếm được nhiều tiền hơn.
Còn người nhà họ Tô chờ đến tận tối cũng không thấy Tô Dao trở về. Sắc mặt họ khó tránh khỏi trở nên khó coi. Đặc biệt là Tô Đại Tráng. Chờ mãi không thấy Tô Dao, ông ta liền trút giận lên Diêu Diễm Phân.
Diêu Diễm Phân người còn chưa lành vết thương lại bị Tô Đại Tráng túm lấy đánh thêm một trận.
“Xem cái con gái tốt cô sinh ra kìa! Xem cái con gái tốt cô sinh ra kìa! Ông đây vất vả nuôi nó ăn nuôi nó mặc, bây giờ lớn lên cứng cánh rồi, không thèm về nhà nữa phải không?”
Thật ra họ cũng không mong Tô Dao về lắm. Chỉ là muốn hỏi rõ thân phận của Cố Đông Kình thôi.
Diêu Diễm Phân bị đánh không dám cãi cũng không dám chống lại. Bà chỉ có thể ôm đầu co rúm trong góc, vừa chịu đòn vừa oán trách Tô Dao.
Vì sao?
Bà vất vả nuôi cô lớn như vậy… Mà cô lại khiến mình ngày nào cũng bị đánh?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

