Diêu Diễm Phân nói với vẻ bi phẫn như vậy, cứ như thể Tô Dao là loại người gì ghê gớm lắm.
Là kẻ thù giết cha giết mẹ của bà ta sao?
Tô Dao khẽ “hừ” một tiếng, rõ ràng chẳng hề để tâm. Thái độ ấy khiến Diêu Diễm Phân tức đến nghẹn. Nghĩ đến những lời chồng và mẹ chồng đã nói lại nhìn thái độ của Tô Dao trước mặt, cơn giận dâng lên đến đỉnh điểm. Miệng bà ta lỡ lời nói ra một bí mật mà trước đây bà luôn nghĩ phải giữ kín suốt đời: “Rõ ràng con biết mình không phải máu mủ nhà họ Tô nhưng cha con và bà nội con vẫn bỏ qua hiềm khích, nuôi con lớn khôn. Ơn nghĩa lớn như vậy con không ghi nhớ trong lòng thì thôi, vậy mà nhìn xem dạo này con đã làm những chuyện đại nghịch bất đạo gì với ân nhân của mình?”
Diêu Diễm Phân nhìn Tô Dao với vẻ thất vọng tột cùng. Bà thật sự cảm thấy quá đau lòng. Từ nhỏ bà đã dạy cô phải làm người biết ơn. Ngày đó khi bà mang Tô Dao đến đây, anh Đại Tráng không những không chê bai mà còn vì bà mà nói dối với mẹ mình. Ông nói Tô Dao là con gái của họ sinh từ nhiều năm trước…
Tô Dao không ngờ mình không phải con gái của Tô Đại Tráng. Nhưng điều khiến cô càng không ngờ hơn là Diêu Diễm Phân lại cho rằng những năm qua cô sống “bình yên ổn định”.
“Bà không có vấn đề gì về mắt chứ?” So với cảm xúc kích động của Diêu Diễm Phân, Tô Dao bình tĩnh đến đáng sợ. Cô lười biếng nhấc mí mắt, liếc nhìn Diêu Diễm Phân đang kích động đến mức hận không thể kéo cô đi quỳ trước Tô Đại Tráng và bà lão Điền để dập đầu nhận lỗi. Trong lòng cô chỉ dâng lên một nỗi bi ai.
Đầu óc phải tệ đến mức nào mới nghĩ rằng con gái mình những năm qua sống rất tốt trong nhà họ Tô?
Cuộc sống của nguyên chủ những năm đó, nói thẳng ra còn không bằng súc vật. Vậy mà Diêu Diễm Phân vẫn cho rằng cô sống tốt?
Mắt bà ta thật sự không có vấn đề sao?
Diêu Diễm Phân ban đầu sững người, sau đó mới nhận ra Tô Dao đang mỉa mai mình. Bà càng tức giận hơn: “Đại Nha, sao con có thể… sao con có thể nói chuyện với mẹ như vậy?”
“Bà nghĩ mình có tư cách làm mẹ tôi sao?” Ánh mắt Tô Dao vẫn lạnh lẽo, nhìn Diêu Diễm Phân trước mặt như nhìn một người hoàn toàn xa lạ: “Người ta nói làm mẹ thì phải mạnh mẽ. Bà suốt ngày nói mình là mẹ của chúng tôi, vậy bà tự sờ vào lương tâm mình xem, bao nhiêu năm qua bà đã làm gì? Cho chúng tôi một miếng ăn? Không để chúng tôi chết đói?”
Tô Dao cười lạnh. Giọng nói lạnh lẽo không mang theo chút cảm xúc nào, ánh mắt nhìn người lại càng lạnh hơn, như thể trước mặt không phải con người mà chỉ là một vật chết: “Bà có từng nghĩ rằng không phải chúng tôi yêu cầu bà sinh chúng tôi ra thế giới này. Chính bà chủ động đưa chúng tôi đến thế giới này.”
Dù nhìn từ góc độ nào, Diêu Diễm Phân cũng không phải một người mẹ đạt yêu cầu. Có lẽ nhận thức và hiểu biết của bà chỉ cho phép bà đối xử với con cái đến mức như vậy. Là con cháu, Tô Dao cũng không có tư cách quá khắt khe với bà. Nhưng nếu bà không phải một trưởng bối đủ tốt, vậy tại sao lại có thể dùng thân phận trưởng bối để ép buộc người khác?
Dù sao thì mấy cô con gái khác của Diêu Diễm Phân có nghe lời bà, có cảm ơn rối rít bà lão Điền và Tô Đại Tráng vì đã “nuôi dưỡng” họ hay không, Tô Dao không biết. Nhưng cô biết rõ một điều là bản thân cô tuyệt đối không thể đối xử tốt với hai mẹ con đó.
Bây giờ mọi người vẫn còn sống chung một mái nhà. Nếu họ muốn sống yên ổn thì đừng chọc vào cô. Nếu không, cô cũng không dám chắc mình sẽ làm ra chuyện gì.
Diêu Diễm Phân đau lòng đến cực điểm.
Còn Tô Dao thì đã bước vào căn nhà tranh nơi mình ở.
Trong số mấy cô con gái của nhà họ Tô, ngoại trừ Tô Hồng Cầm không có mặt, bốn người còn lại đều ở đó. Họ co rúm lại một góc, rụt rè nhìn Tô Dao. Giống như cô là mãnh thú hồng thủy vậy.
Tô Dao liếc nhìn mấy người ở góc phòng rồi đi đến chỗ của mình, ngả người nằm xuống, nhắm mắt dưỡng thần. Tiện thể suy nghĩ xem mình nên làm nghề gì để kiếm sống.
Bây giờ mới là đầu thập niên 80.
Đây là thời đại mà chỉ cần con heo đứng đúng đầu gió cũng có thể bay lên trời. Nếu không làm chút chuyện lớn thì đúng là quá ngốc. Cô chắc chắn phải gây dựng cho mình một sự nghiệp riêng.
Tô Dao lục lọi trong đầu những kỹ năng mình tích lũy qua vô số kiếp xuyên không. Hình như cái gì cô cũng biết một chút. Ngược lại khiến việc lựa chọn trở nên khó khăn.
Thôi vậy.
Ngủ một giấc trước đã.
Đợi Cố Đông Kình mang tiền đến trả nợ rồi tính tiếp!
Tô Dao hoàn toàn quên mất chuyện Tô Kiến Chương gọi cô qua ăn cơm, nhắm mắt ngủ say.
…
Trong lúc cô đang ngủ.
Người “con nợ” mà cô vẫn luôn nhớ đến kia cũng đã trở về nhà họ Cố.
Nhà họ Cố là một gia tộc lớn ở tỉnh thành, trong nhà đông người. Cố Đông Kình được xem là nhân tài nổi bật trong thế hệ trẻ, trẻ tuổi tài cao, rất được trưởng bối yêu thích.
Trước đó anh mất tích một thời gian. Ông cụ nhà họ Cố đã phái người đi tìm khắp nơi, tìm gần một tháng vẫn không có kết quả. Không ngờ hôm nay anh lại tự mình trở về.
Người trong đại viện nhà họ Cố nhìn thấy Cố Đông Kình bước từ ngoài cổng vào, nhất thời không biết phải phản ứng thế nào. Người này đột nhiên biến mất không tung tích. Giờ lại đột nhiên xuất hiện trở lại?
Mọi người trong sân nhìn nhau.
Nghe thấy động tĩnh, bà cụ Cố từ trong nhà bước ra.
“Tiểu Tứ à, lại đây, mau vào đây để bà xem nào. Con gầy rồi, cũng đen hơn nữa.” Bà cụ Cố nhìn thấy đứa cháu mà mình yêu quý nhất, xúc động không thôi. Mắt bà lập tức đỏ lên. Bà run run chống gậy muốn bước về phía Cố Đông Kình.
Cố Đông Kình vội vàng bước nhanh vài bước đến trước mặt bà: “Bà nội đi chậm thôi, cháu ở đây mà.”
“Ôi, Tiểu Tứ của bà gầy đi rồi. Dạo này chắc vất vả lắm phải không?”
“Cháu không sao.” Cố Đông Kình đỡ bà cụ ngồi xuống ghế bên cạnh rồi mới nhẹ giọng giải thích: “Trước đó cháu vào núi khảo sát, gặp chút tình huống nên bị lạc trong rừng.”
“Lạc đường à? Thảo nào… thảo nào. Sau này đừng đi khảo sát mỏ một mình nữa.” Bà cụ đau lòng cho cháu, cháu nói gì bà cũng tin: “Theo bà nói thì con không nên làm cái chức giám đốc mỏ gì đó. Công việc ở mỏ là việc cho người làm sao? Con về đi, để bác cả sắp xếp cho con công việc nhẹ nhàng hơn, tốt hơn nhiều so với ở mỏ.”
“Bà lại nói vậy rồi.” Cố Đông Kình khẽ cười, đứng sau lưng bà cụ xoa bóp vai cho bà, khéo léo chuyển chủ đề sang những chuyện người già thích nghe. Còn lý do thật sự khiến anh mất tích lâu như vậy, anh hoàn toàn không nhắc đến với bà.
Nói chuyện một lúc, bà cụ lại nhắc đến chuyện hôn sự của anh: “Tiểu Tứ à, con cũng hai mươi sáu rồi, có phải nên tìm một cô gái để định chuyện không? Bà sắp chín mươi tuổi rồi… đến bao giờ bà mới được bế chắt đây?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


