[Ký chủ…]
998 vẫn muốn tiếp tục khuyên nhủ. Nhưng Tô Dao đã đưa ra quyết định.
[998, tôi coi cậu là bạn tốt nên đừng khuyên tôi làm những chuyện tôi không thích, được không?]
Theo Tô Dao lâu như vậy, 998 đã sớm coi cô giống như con của mình. Nó chỉ mong Tô Dao có thể sống một đời trọn vẹn mà thôi. Vì thế, trong suy nghĩ của nó, chịu chút khổ cũng là chuyện có thể chấp nhận được.
Nhưng Tô Dao vẫn từ chối.
[Không sao. Tôi đã sống qua nhiều kiếp như vậy rồi, cho dù mỗi kiếp đều chết sớm, cộng lại cũng đã sống lâu hơn người bình thường rất nhiều năm.]
Cho nên đối với sống chết, cô thật sự rất thoáng.
998 khẽ thở dài.
[Ký chủ…]
Nó biết tính Tô Dao, cũng biết trong chốc lát không thể thuyết phục được cô. Thế nên nó đành đổi chủ đề.
[Vậy kiếp này cô làm nhiều việc tốt một chút, đừng đối đầu với nhóm nhân vật chính nữa.]
[Nhóm nhân vật chính? Là ai?]
[Khi họ xuất hiện, tôi sẽ nói cho cô biết.]
998 đúng là lo lắng cho Tô Dao đến bạc cả đầu.
Tô Dao cười tủm tỉm nói lời cảm ơn.
[Được thôi, vậy tôi chờ ngài nhé?]
Cách xưng hô đột nhiên trở nên kính trọng khiến 998 rùng mình, suýt nữa tưởng Tô Dao lại đang nghĩ ra trò quỷ quái gì. Nhưng rất nhanh nó nhớ ra kiếp này của Tô Dao, ngoài việc giữ lại ký ức của những kiếp trước thì pháp thuật gì cũng không có. Cho nên… không cần lo lắng.
998 coi như thoát được một kiếp.
Trong lúc một người một hệ thống trò chuyện, mấy chị em nhà họ Tô nằm trên giường chung lớn cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ. Trong thời đại ăn không đủ no này, nhà nào cũng đi ngủ rất sớm, gần như trời vừa tối là lên giường. Làm vậy không chỉ tiết kiệm dầu thắp đèn mà còn đỡ tốn lương thực. Nghe nói chỉ cần ngủ rồi thì sẽ không thấy đói nữa.
Tô Dao không biết người khác thế nào. Chứ đói bụng thì cô không ngủ được. Cô nằm trên giường chung, nhắm mắt một lúc lâu, trong lòng tính toán bao giờ bà Điền bọn họ sẽ tới.
Ý nghĩ còn chưa dứt…
Bên ngoài sân đã vang lên tiếng cửa kẽo kẹt, tiếp đó là tiếng bước chân đang đi về phía này.
Tô Dao chậm rãi mở mắt, nhìn ra ngoài qua bức tường lọt gió, thấy một bóng người cao lớn đang lén lút đi về phía nhà củi. Trong tay hắn còn cầm một cái bao tải lớn.
Ờ…
Đây chính là trình độ làm trộm sao?
Có vẻ… không được chuyên nghiệp lắm.
“Tới rồi à.” Bên ngoài vang lên giọng bà Điền, cố ý hạ thấp.
Một giọng đàn ông đáp lại: “Vợ của tao ở đâu?”
“Ở trong đó, chỗ sát tường kia. Mày vào trùm bao tải lên rồi mang đi. Về nhà làm xong chuyện, ngày mai nó tỉnh lại thì có mười cái miệng cũng không nói rõ được nữa.” Bà Điền nói đầy ác độc.
Tô Dao không nhìn thấy biểu cảm của bà ta lúc nói nhưng cũng có thể tưởng tượng chắc chắn là nghiến răng nghiến lợi, hận không thể xé cô ra thành tám mảnh.
“Chỉ cần trùm bao là được? Bà đừng lừa tao đấy. Người ta nói con ngốc nhà bà sức khỏe lớn lắm.”
“Yên tâm, tao đã bỏ thuốc nó rồi. Bây giờ nó ngủ như heo chết, mày muốn làm gì cũng không tỉnh.” Bà Điền vô cùng chắc chắn: “Để tiện cho mày làm việc, tao cũng bỏ thuốc vào nước của mấy con nha đầu kia rồi. Chúng ngủ như lợn, không ai phá chuyện tốt của mày đâu.”
Có lẽ vì quá tự tin, cho rằng Tô Dao và những người khác đều đã ngã gục nên bà Điền nói chuyện không hề che giấu.
Người đàn ông kia nghe xong liền cười hề hề: “Coi như bà cũng còn chút đầu óc.”
“Nói nhảm gì thế? Bao giờ mày đưa nốt tiền sính lễ cho tao?”
“Gấp cái gì? Đợi tao làm xong việc, chẳng lẽ còn thiếu bà chút tiền đó?”
“Đã nói ba trăm, mau đưa cho tao.” Điều bà Điền lo nhất vẫn là tiền.
Ngưu Đại Lực không nói thêm với bà ta nữa, chậm rãi đẩy cửa nhà củi.
Tô Dao nhắm mắt lại. Nghe tiếng bước chân của người đàn ông chậm lại, cô đoán vị trí của hắn. Rất nhanh, hắn đã đến trước mặt cô.
“Ha ha… Không ngờ Ngưu Đại Lực tao cũng có ngày ngủ được con gái còn trinh.” Hắn hạ giọng lẩm bẩm, đưa tay định trùm bao tải lên người Tô Dao. Nhưng ngay khi tay hắn vừa chạm vào cô thì một lực mạnh khủng khiếp lập tức nắm lấy cánh tay hắn.
Người đang nằm trên giường bật dậy như cá chép, xoay người đè Ngưu Đại Lực xuống tấm ván giường.
“Lão…” Hắn còn chưa kịp nói hết câu thì một con dao phay đã kề ngay cổ hắn. Ngưu Đại Lực thậm chí còn cảm nhận được hơi lạnh của lưỡi dao. Người đàn ông quanh năm đè lợn trên thớt để giết mổ, giờ phút này lại bị một người không nhìn rõ mặt đè xuống ván, giống hệt tư thế giết mổ.
“Nếu dám kêu một tiếng… Tôi sẽ chém đầu anh như chém dưa đấy nhé.” Giọng nói mềm mại của Tô Dao vang lên. Trong giọng nói thậm chí còn mang theo vài phần ý cười.
Ngưu Đại Lực khẽ run. Hắn định âm thầm giãy ra nhưng bị khống chế chặt đến mức không thể cử động, tay chân không chạm đất, hoàn toàn không dùng được lực.
“Cô…” Hắn hạ giọng, mang theo chút run rẩy: “Cô… muốn làm gì?”
“Đừng căng thẳng vậy chứ, tôi cũng không phải người xấu.”
Ngưu Đại Lực: …
Hắn thầm nghĩ người phụ nữ này không phải người xấu sao?
Người tốt nào lại kề dao phay vào cổ người đàn ông tương lai của mình như thế?
“Cô đừng hiểu lầm… Tôi đến cưới cô, tôi là đàn ông của cô…” Nghĩ đến quan hệ giữa hai người, Ngưu Đại Lực vội vàng giải thích: “Tôi làm nghề giết lợn, gia cảnh cũng khá. Chỉ cần cô gả cho tôi, sinh cho tôi mấy đứa con trai béo mập, tôi đảm bảo ngày nào cô cũng có thịt ăn.”
Điều kiện nhà họ Tô không tốt, Ngưu Đại Lực biết họ không ăn đủ no. Cho nên hắn mới ném ra điều kiện được ăn thịt mỗi ngày. Mà trong nhà họ Tô có nhiều con gái như vậy…
Vì sao Ngưu Đại Lực lại chọn Tô Dao hơi “ngốc”?
Bởi vì hắn biết, Tô Dao chỉ là quá gầy. Chỉ cần nuôi cho có da có thịt, nhất định sẽ trở thành mỹ nhân hiếm có trong mười dặm tám thôn, thậm chí cả huyện thành cũng khó tìm. Cho nên khi bà Điền tìm đến hắn, hắn mới chịu bỏ ra nhiều tiền để cưới Tô Dao.
Dĩ nhiên… Đó chỉ là suy nghĩ trong lòng hắn, chưa từng nói với ai.
Bề ngoài nhìn vào, hắn chỉ giống như cùng bà Điền cấu kết làm chuyện xấu mà thôi.
Tô Dao không biết hắn còn có suy nghĩ này. Lúc này nghe lời hắn nói, cô chỉ thấy buồn cười: “Nghe tốt thật đấy?”
“Đúng vậy! Tôi nổi tiếng đối xử tốt với vợ. Chỉ cần cô ngoan ngoãn gả cho tôi, tôi đảm bảo sẽ đối xử tốt với cô.” Ngưu Đại Lực tưởng rằng thái độ của Tô Dao đã mềm lại nên vội vàng cam đoan.
Tô Dao chậc một tiếng: “Tuy tôi rất thèm cuộc sống ngày nào cũng có thịt ăn ở nhà anh… Nhưng mà nhà chúng tôi có cái gì tốt đều nhường cho cô út trước. Cho nên điều kiện tốt như vậy của anh… chỉ có thể nhường cho cô út thôi.”
Ngưu Đại Lực: ???
Hắn còn chưa hiểu ý trong lời Tô Dao.
Tô Dao đã đá vào mông hắn một cái, ép hắn đứng dậy đi ra ngoài: “Đi nào… Chú út tương lai, tôi dẫn anh đi cưới vợ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)