“Cài kín thế này, không thấy nóng à?”
Anh đưa tay ra, đang định giúp cô cởi mấy cúc trên cùng thì Thẩm Thanh Oản chộp lấy tay anh: “Không được cởi quần áo.”
“Sợ bé con nóng nên anh cởi cho mấy cái cúc thôi, không phải cởi hết.”
Trong đầu óc mơ mơ màng màng của Thẩm Thanh Oản đột nhiên hiện lên câu nói của Bạc Diễn, cô cố chấp lắc đầu.
“Dù sao cũng không được nhìn…”
Bạc Tiện Thời trêu chọc: “Bé con ngại à? Nhưng thân thể của bé con anh đã nhìn hết rồi, bây giờ không cho nhìn, có phải muộn quá không?”
Vừa nói, ngón tay anh vừa luồn vào từ gấu áo sơ mi của cô, bóp nhẹ đùi cô một cái.
Da thịt Thẩm Thanh Oản khẽ run lên, cô chui sâu vào lòng anh.
“Không được đâu, em buồn ngủ quá…”
Âm thanh phát ra từ trong ngực anh càng lúc càng nhỏ.
Bạc Tiện Thời biết sáng mai cô còn phải lên lớp, cũng không dám trêu cô quá muộn, đành bất lực thu tay về, đặt một nụ hôn lên trán cô, dỗ dành: “Ngủ đi.”
…
Sáng hôm sau tỉnh dậy.
Thẩm Thanh Oản đã quên sạch những chuyện xảy ra tối qua, kịp trước giờ học, cuối cùng cô cũng nộp xong bài tập.
Không lâu sau, đại hội thể thao của trường cũng sắp đến.
“Lớp mình còn thiếu một bạn nữ đăng ký chạy đường dài 3000 mét, có ai chủ động không? Còn được cộng điểm rèn luyện nữa!”
Nghe nói được cộng điểm, Thẩm Thanh Oản không do dự chút nào, chủ động đăng ký.
“Lớp trưởng, mình đăng ký!”
Lớp trưởng nhìn thân hình mảnh khảnh của cô, có chút lo lắng: “Cậu chắc chứ? 3000 mét không dễ chạy đâu.”
“Mình có thể cố gắng.”
Cuối cùng, lớp trưởng thêm tên cô vào danh sách.
Thiên phú thể thao của Thẩm Thanh Oản không tính là tốt, nhưng vì muốn cộng điểm để giành học bổng của trường, cô quyết định trước khi đại hội thể thao diễn ra sẽ lên kế hoạch mỗi tối ra sân tập luyện một tiếng.
Sân vận động ban đêm vẫn có không ít sinh viên.
Thẩm Thanh Oản buộc cao tóc thành đuôi ngựa, thay đồ thể thao rộng rãi, bấm giờ trên điện thoại rồi bắt đầu chạy vòng quanh sân.
Không ngờ mới chạy được một vòng, cô đã thở dốc dữ dội.
Thẩm Thanh Oản ngồi nghỉ một lát, đang định tiếp tục chạy thì cổng sân bỗng vang lên một tràng tiếng reo hò phấn khích.
Cô ngẩng đầu nhìn qua.
Chỉ thấy Bạc Tiện Thời mặc áo thể thao và quần short, cánh tay và bắp chân lộ ra những đường cơ bắp sắc nét. Anh vừa cao vừa trắng, lại đẹp trai, cực kỳ nổi bật giữa đám đông.
Thẩm Thanh Oản thấy rất nhiều nữ sinh vây quanh anh.
Cô biết Bạc Tiện Thời rất được yêu thích, đây cũng là lý do ban đầu cô không muốn công khai mối quan hệ của hai người trong trường.
Thẩm Thanh Oản thu lại ánh nhìn, hít sâu một hơi rồi tiếp tục chạy quanh sân.
Cậu con trai bên cạnh Bạc Tiện Thời vỗ vai anh.
“Đi thôi, bọn họ đang đợi chúng ta.”
“Sao khoảng cách giữa người với người lại lớn đến vậy? Rốt cuộc ông trời đã đóng cánh cửa nào của anh ấy rồi!!!”
Lúc nghỉ ngơi, có một cô gái rất xinh đẹp lấy hết can đảm, cầm một chai nước đi tới, e thẹn đưa đến trước mặt anh.
“Anh Bạc, chai nước này mời anh uống.”
Bạc Tiện Thời không nhận, giọng điệu lạnh nhạt: “Tôi không uống nước do người ngoài bạn gái đưa.”
Nụ cười của Khương Tuyết cứng lại trên mặt.
Thẩm Thanh Oản không chú ý tới cảnh này.
Cô chạy xong ba vòng, có chút khát, lại quên mang nước theo. Đúng lúc này, bên cạnh vang lên giọng một nam sinh.
“Uống cái này đi, thích hợp để bổ sung đường sau khi chạy.”
Thẩm Thanh Oản sững người.
Chủ nhân của đôi tay đưa chai nước là một nam sinh da ngăm, tóc húi cua, trông rất điển trai, trước đó từng học chung với cô một môn tự chọn.
Vì cô mang nhầm sách nên cậu đã cho cô mượn sách của mình.
Thẩm Thanh Oản nhận lấy: “Cảm ơn.”
Nam sinh ngại ngùng gãi đầu, rồi nói tiếp: “À đúng rồi, nghe nói cậu đăng ký chạy 3000 mét, nếu có gì cần giúp, mình có thể…”
“Rầm!”
Một quả bóng rổ đột nhiên từ xa bay tới, chính xác nện thẳng vào đầu nam sinh kia.
Thẩm Thanh Oản giật mình hoảng hốt.
Ngay sau đó, trên sân bóng rổ vang lên một trận xôn xao, đám đông dần tách ra, nhường thành một lối đi.
Bạc Tiện Thời mặt lạnh như băng bước tới, nhìn nam sinh đang bắt chuyện với bạn gái mình, giọng nói đặc biệt lạnh lẽo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)