Cuộc họp là buổi báo cáo về một kế hoạch marketing.
Tống Càn cũng sẽ tham gia, và người báo cáo là tôi.
Anh ấy vẫn không khác gì bình thường, trong cuộc họp vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, chăm chú.
Ngoại trừ việc, Tống Càn hơi nhíu mày mỗi khi tôi căng thẳng nói lắp bắp vài chỗ ra thì không thể nhìn ra cảm xúc gì.
Quả nhiên, sau khi báo cáo xong, Tống Càn ném bản kế hoạch xuống, “Nói năng lộn xộn hết cả lên.”
Nếu là bình thường, chắc chắn tôi đã tủi thân đến phát khóc.
Nhưng bây giờ, tôi lại mừng vì anh ấy không khác gì bình thường.
Tôi còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì Tống Càn đã nhìn tôi và nói: “Lát nữa qua phòng làm việc của tôi.”
Tôi: “?”
Dưới ánh mắt tò mò của các đồng nghiệp, tôi lề mề đi theo Tống Càn đến phòng làm việc.
Anh ấy ngồi, tôi đứng.
Anh ấy liếc nhìn tôi, vẻ mặt có chút không tự nhiên, “Ngồi đi.”
Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống, “Sếp… sếp, kế hoạch có vấn đề gì sao ạ?”
“Không có vấn đề gì, tốt lắm.”
Tôi ngơ ngác, “Vậy vừa nãy anh…”
Anh ấy khẽ ho một tiếng, “Vừa nãy tôi chỉ nói em nói tệ, chứ không nói kế hoạch không tốt mà.”
Khốn kiếp!
Tôi ngồi không yên, “À à, vậy không có gì thì tôi…”
“Em thích ăn gì?” Tôi còn chưa nói hết câu, Tống Càn đã ngắt lời tôi.
Tôi chưa kịp phản ứng, “Gì cơ ạ?”
Anh ấy tiến lại gần tôi hơn, hình như còn có chút ngại ngùng, “Em thích ăn gì? Ngày mai Thất Tịch, chúng ta đi ăn cùng nhau.”
Đầu tôi ong lên một tiếng, mặt lập tức đỏ bừng.
Tống Càn nghiêm túc sao?
“Sếp, chúng ta?”
Anh ấy uống một ngụm nước, vành tai dần dần đỏ lên, sau đó hít một hơi thật sâu rồi nói: “Hứa Nham Nham, hôm qua chẳng phải chúng ta đã xem mắt thành công rồi sao? Em không phải là… đang đùa với tôi đấy chứ.”
Tôi ngây người, “Không không không sếp, tối qua là do em không xem kỹ luật chơi, em không biết năm vòng không đổi bạn nhảy thì sẽ mặc định thành công….” Dưới cái nhìn chăm chú của Tống Càn, giọng tôi càng ngày càng nhỏ.
Không biết có phải là ảo giác không, tôi hình như đã thấy sự thất vọng trong mắt Tống Càn.
Trong lúc căng thẳng, điện thoại của Tống Càn vang lên.
Bây giờ tìm việc đâu có dễ…
May mắn thay, ngày hôm sau Tống Càn không làm gì tôi cả.
Anh thậm chí còn không đến công ty làm việc.
Sợi dây căng thẳng trong tôi cuối cùng cũng được nới lỏng.
Kết quả là tôi nghe thấy đồng nghiệp ngồi bàn bên cạnh, A Mẫn, nói với tôi: "Nham Nham, nghe nói cậu từ chối ông chủ rồi à? Giỏi thật, cậu đúng là thần tượng của tớ!"
Tôi ngơ ngác: "? Sao cậu biết?"
"Không chỉ mình tớ biết đâu, cả công ty ai cũng biết, cậu xem này."
Cô ấy đưa điện thoại cho tôi xem.
Tối qua tôi ngủ sớm nên không biết group chat công ty lại nổ tung.
Đồng nghiệp trong group hùa nhau, hỏi Tống Càn ngày mai tính sao?
Rầm rộ đề xuất một đống địa điểm hẹn hò lãng mạn.
Kết quả, Tống Càn lại nhắn trong group một câu: "Cảm ơn mọi người, nhưng không cần đâu, Hứa Nham Nham đã từ chối tôi rồi!"
Group chat im bặt ngay lập tức.
Tôi ngẩn ngơ trả lại điện thoại cho A Mẫn.
Muốn khóc mà không ra nước mắt: "Cậu nói xem, ông chủ có đuổi việc tớ không?"
Cô ấy vỗ vai tôi: "Hay là cậu đi cầu xin anh ấy đi?"
Tôi lấy hết dũng khí, run rẩy gửi một tin nhắn cho Tống Càn: "Sếp"
"Gì?" Anh trả lời ngay lập tức!
Tôi hết lần này đến lần khác chỉnh sửa văn bản, xóa rồi lại sửa, sửa rồi lại xóa, cuối cùng vẫn gửi một câu: "Xin lỗi anh."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)