Trương Hồng Kỳ nhìn cô gái đang khóc thút thít, nhịn không được hỏi: “Đồng chí Lý là đối tượng của cậu à?”
Quách Hồng Anh lắc đầu: “Nhưng mình thích anh ấy từ nhỏ mà.”
“Cậu thích anh ta, anh ta phải thích cậu sao?” Trương Hồng Kỳ nghiến răng nhắc nhở: “Anh ta đã không phải là đối tượng của cậu, thì anh ta có quyền lựa chọn đối tượng cho mình, người đó không phải là cậu, cậu cũng không thể đi làm ầm lên.”
“Nếu không danh tiếng của cậu sẽ bị hủy hoại hoàn toàn.”
Nói xong, Trương Hồng Kỳ xách giỏ của mình lên tiếp tục tìm những quả đậu xanh màu đen: “Có tâm trí nghĩ đến chuyện này, chi bằng mau chóng làm việc, sau đó nghĩ xem tối nay đồng chí Du làm món gì ngon.”
“Đàn ông có thể thơm ngon bằng đồ ăn ngon sao?”
Nghĩ đến những món ăn Du Uyển Khanh làm, Quách Hồng Anh cũng không khóc nữa, chỉ là nước mắt vẫn tuôn rơi ào ào, cô nàng suy nghĩ một lúc mới nói: “Đàn ông không thơm.”
Du Uyển Khanh đang hái đậu xanh ở cách đó không xa nghe thấy cuộc đối thoại của hai người nhịn không được bật cười. Cô cảm thấy lời của Trương Hồng Kỳ rất có lý, đàn ông thơm sao?
Chẳng thơm chút nào, nếu không sao lại gọi là đàn ông thối.
Trong lòng nghĩ vậy, nhưng cách đó không xa lại xuất hiện một bóng dáng cao ráo.
Hoắc Lạn Từ đẩy một xe ba gác chở đầy lá dâu đi ngang qua con đường nhỏ.
Cô liếc nhìn đối phương một cái, trong lòng thầm nghĩ: Hình như cũng có ngoại lệ.
“Đồng chí Du, cậu đang nghĩ gì thế, mình gọi cậu hai tiếng rồi.” Quách Hồng Anh đi đến cạnh Du Uyển Khanh, nhịn không được dùng quả đậu xanh chọc chọc vào mu bàn tay Du Uyển Khanh.
Du Uyển Khanh dừng lại, liếc nhìn cô nàng một cái: “Không khóc nữa à?”
Quách Hồng Anh nghe vậy hốc mắt lại đỏ lên: “Mình sợ cậu đánh mình, nên mình khóc xong mới qua đây.”
Du Uyển Khanh bị lời của Quách Hồng Anh chọc cười, đồng chí này khá có tự tri chi minh, chủ yếu là nghe lời, đáng yêu hơn Cốc Tiểu Như nhiều: “Chuyện gì.”
Quách Hồng Anh nhỏ giọng hỏi: “Anh Văn Chu và Diệp Thục Lan tìm hiểu nhau rồi, trong lòng mình khó chịu.”
“Cậu muốn mình an ủi cậu?” Du Uyển Khanh liếc cô nàng: “Mình không biết an ủi người khác, chỉ biết đánh người thôi.”
Cái đầu nhỏ của Quách Hồng Anh rụt lại: “Không, không, không phải bảo cậu an ủi mình.”
Chạm phải ánh mắt như cười như không của đồng chí Du, cô nàng quên cả khóc: “Mình chỉ muốn hỏi một chút, nếu chuyện này xảy ra với cậu, cậu sẽ làm thế nào?”
Bố và ông nội từng nói, gặp chuyện không hiểu thì tìm người hiểu biết mà hỏi.
Theo cô nàng, Du Uyển Khanh chính là người hiểu biết lợi hại đó.
“Nếu là mình, chắc chắn sẽ tránh xa người này.”
Nhìn Quách Hồng Anh với vẻ mặt kinh ngạc: “Cậu đã cùng anh ta là thanh mai trúc mã lớn lên từ nhỏ, nếu anh ta thật sự thích cậu thì đã thích từ lâu rồi.”
Vừa rồi mặc dù cô cách ba người Lý Văn Chu một khoảng, nhưng đã nghe hết cuộc đối thoại của họ. Lý Văn Chu đường hoàng giới thiệu đối tượng của mình với Quách Hồng Anh, không hề có ý giấu giếm.
Từ điểm này có thể thấy anh ta không có nửa phần tình cảm nam nữ với Quách Hồng Anh.
“Anh ta không thích cậu, nên mới đi tìm đối tượng.”
Cô không hề nghĩ đến việc khuyên nhủ cô gái này một cách vòng vo uyển chuyển, mà đi thẳng vào vấn đề: “Nếu đã vậy tại sao cậu còn phải làm ấm ức bản thân? Ông nội cậu chắc hẳn không dạy cậu cách làm ấm ức bản thân để đi lấy lòng người khác chứ.”
Thường nghe Quách Hồng Anh nhắc đến ông nội mình, chắc hẳn ông nội có ảnh hưởng lớn nhất đến cô nàng.
Quách Hồng Anh lắc đầu: “Nhưng mình thích anh ấy từ nhỏ.”
Du Uyển Khanh bực mình đáp trả một câu: “Tôi còn thích ăn chân giò lợn từ nhỏ, chẳng lẽ tôi phải gả cho lợn à.”
Trương Hồng Kỳ nghe vậy nhịn không được cười ha hả, cô thật sự rất muốn nhịn, nhưng không nhịn được.
Cô cười nói một câu: “Mình thích ăn gà, nhưng mình không muốn gả cho gà.”
Quách Hồng Anh nhìn Trương Hồng Kỳ, lại nhìn Du Uyển Khanh, lúc này mới hậm hực nói: “Mình, mình chỉ là trong thời gian ngắn không nỡ.”
“Chuyện này có gì đâu.” Du Uyển Khanh nói: “Thứ này không thuộc về cậu, cậu tìm một cái tốt hơn, thế là xong.”
“Nhưng anh Văn Chu đã là người tốt nhất rồi.” Quách Hồng Anh nhỏ giọng lầm bầm.
Chính vì muốn tìm người tốt nhất, nên mới đi tìm anh Văn Chu.
“Đó là vì cậu kiến thức hạn hẹp.” Du Uyển Khanh nói: “Khi cậu dần lớn lên, gặp gỡ nhiều người hơn, cậu sẽ không cảm thấy anh ta là người tốt nhất nữa.”
Giống như cô, kiếp trước gặp qua không ít trai xinh gái đẹp, chưa bao giờ động tâm tư muốn sưu tầm.
Chỉ duy nhất Hoắc Lạn Từ.
Cô thật lòng muốn đem cả con người anh giấu đi, không cho bất kỳ ai thèm khát nửa phần.
“Mình vẫn không nỡ.” Quách Hồng Anh nói đi nói lại cũng chỉ có một câu này.
“Bảo cậu từ bỏ món ăn cậu thích nhất, cậu có nỡ không?” Du Uyển Khanh tuy đang nói chuyện, nhưng tốc độ hái quả đậu xanh không hề chậm.
Đậu xanh không giống đậu nành, đậu nành vừa chín là có thể gặt về phơi, sau đó đập hạt.
Đậu xanh chín theo từng đợt, quả đậu xanh sau khi chín sẽ chuyển sang màu đen.
“Mặc dù chỉ là một con lợn, nhưng được cái cho ăn là ngoan ngoãn nghe lời.”
Quách Hồng Anh bị hai người nói như vậy, lập tức tức giận, quay người không thèm nói chuyện với hai người nữa, bắt đầu nghiêm túc tìm kiếm quả đậu màu đen.
Trương Hồng Kỳ và Du Uyển Khanh nhìn nhau, hai người đều mỉm cười.
Bữa tối, Cốc Tiểu Như cuối cùng cũng về.
Cô ta chắc là đổi được hai quả trứng gà từ nhà xã viên, tự mình vào bếp rán cả hai quả trứng, sau đó bưng một bát cơm ngũ cốc thô khoai môn ngồi một góc ăn, hoàn toàn không nói chuyện với người ở điểm thanh niên tri thức.
Chỉ là thỉnh thoảng lại nhìn chằm chằm Trữ Minh và Hà Tiểu Duyên, đôi khi cũng nhìn chằm chằm Du Uyển Khanh.
Ánh mắt âm u này khiến Du Uyển Khanh rất không thoải mái, lần trước dùng ánh mắt như vậy nhìn chằm chằm cô là đám quỷ nhỏ trên núi Côn Luân, tròng mắt đều bị cô móc ra rồi.
Hoắc Lạn Từ chú ý thấy ánh mắt của Cốc Tiểu Như, anh liếc nhìn cô ta một cái, ánh mắt lạnh lẽo sắc bén, dọa Cốc Tiểu Như vội vàng cúi đầu liều mạng và cơm, không dám nhìn lung tung nữa.
Du Uyển Khanh phát hiện ra điểm này, cười nói với Hoắc Lạn Từ: “Còn mấy cân thịt ba chỉ, ngày mai nấu nốt đi.”
Lục Quốc Hoa nghe vậy nhìn sang: “Đồng chí Du, ngày mai không phải cô nấu cơm, liệu có lãng phí số thịt ba chỉ đó không?”
Anh ta hiểu rõ tài nấu nướng của các tri thanh cũ, thật sự không ra sao.
Còn các tri thanh mới, nhìn xuất thân đều không tồi, chắc hẳn cũng không giỏi nấu nướng.
Sau khi ăn món đồng chí Du nấu, anh ta cảm thấy bất kể ai làm món thịt, đều là lãng phí số thịt đó.
Mọi người liên tục gật đầu.
Du Uyển Khanh mỉm cười: “Người nấu cơm ngày mai cứ nấu cơm xong, thái thịt sẵn, rửa rau sạch sẽ, tôi về sẽ nấu.”
Hoắc Lạn Từ nghe vậy nhìn cô: “Lần sau mua được thịt lại mang đến cho em nấu.”
“Được thôi.” Du Uyển Khanh đồng ý rất dứt khoát: “Chỉ cần thái sẵn, chuẩn bị xong xuôi, tôi chỉ phụ trách xào rau.”
Có người nhóm lửa, cô phụ trách xào rau, thật sự không mất bao lâu.
Con người với con người chung sống, chỉ cần thoải mái vui vẻ, bớt tính toán một chút, làm chút việc cũng không khó.
Cốc Tiểu Như nghe họ nói nói cười cười, tức đến mức tay bưng bát cơm cũng tăng thêm vài phần lực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)