Hạ Diệp Chi vừa nói, vừa chú ý đến vẻ mặt của Hạ Lập Nguyên.
Hạ Lập Nguyên nhìn bộ dạng sợ hãi của Hạ Diệp Chi không giống đang giả vờ, trong lòng cũng có chút khó khăn Trước tiên con đừng nói cho nó biết chuyện tấm thẻ đen không được sao
Hạ Diệp Chi trong lòng cười lạnh lẽo, đã đến lúc này rồi, Hạ Lập Nguyên cũng không muốn giao tấm thẻ đen ra.
Mặc dù trong lòng cô nghĩ như vậy, nhưng sự hoảng sợ trên mặt cô càng ngày càng rõ.
Cô nhẹ nhàng bấm vào đùi mình một cái, đau đến mức nước mắt trong khóe mắt bắt đầu rơm rớm, lại dùng sức bấm một cái nữa, nước mắt bắt đầu rơi ra.
Hạ Diệp Chi mở miệng, vừa khóc lóc vừa nói Tấm thẻ đen đó, chẳng qua là Mạc Đình Kiên cho con mượn, trở về là phải trả cho anh ta, dù cho con không nói, thì sớm muộn gì anh ta cũng sẽ biết…
Giống như nghĩ đến một điều gì đó đáng sợ, Hạ Diệp Chi càng khóc to hơn Bố không biết anh ta đáng sợ thế nào đâu, anh ta quả thực là một con quỷ, anh ta nhất định sẽ không bỏ qua cho con…
Hạ Diệp Chi khóc đến mức không dừng lại được, bây giờ cô mới biết tuyến lệ của mình lại dồi dào như thế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

