“Cám ơn.” Hạ Diệp Chi cười nhẹ nhìn Tiêu Thanh Hà.
Mặc dù Hạ Diệp Chi nói cám ơn nhưng Tiêu Thanh Hà luôn cảm thấy nụ cười của cô có ý nghĩ sâu xa khác, hình như đôi mắt mèo trong suốt kia đã biết hết mọi thứ.
Tiêu Thanh Hà không tự chủ được rùng mình một cái, trong giây lát không giữ chắc, làm rơi đũa trong tay xuống đất.
Hạ Diệp Chi khom người giúp bà ta nhặt đũa lên: “Mẹ nên cầm đũa cho chắc, nếu lần sau còn làm rớt thì lúc đó chưa chắc có con ở bên cạnh giúp mẹ nhặt đũa.”
Giọng cô chậm rãi, dịu dàng nhưng Tiêu Thanh Hà nghe vào tai lại cảm thấy dường như có ý nghĩa sâu xa nào đó.
Tiêu Thanh Hà hơi nhíu mày, vẻ mặt lại hiện ra vẻ vui cười: “Chỉ vô tình thôi mà.”
Hạ Lập Nguyên cau mày nhìn Hạ Diệp Chi đi ra ngoài, ông ta luôn cảm thấy Hạ Diệp Chi có điểm gì quái lạ.
…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

